Truyện Si Tình Nhàm Chán Nhất Si Tình Nhàm Chán Nhất 8.7/10 28.1K Tác giả: Đỉnh Nhi Thể loại: Đam Mỹ Nguồn: christinespersonalblog.wordpress.com Trạng thái: Full Tên gốc: Si tình tối vô liêu Số chương: 79 chương chính văn + 4 chương ngoại truyện Biên tập: Christine Đọc+Sửa lỗi: Mèo Xù, MP Ngươi có tội, nguyên tội* của ngươi là để vuột mất người đó. Lâm Thanh Dật chỉ cười nhạt, dí dỏm nói, "Là vì thầy vạn năng đó nha." Tôi dám thề với trời, khi đó tôi tuyệt đối không có ác ý với Lâm Thanh Dật, thậm chí còn rất có cảm tình. Mười một năm sau, ngày hôm nay, Hứa Gia Dương biến thành cô hồn dã quỷ cũng vẫn không muốn buông tha Lâm Thanh Dật. SI TÌNH NHÀM CHÁN. Tác giả: Đỉnh Nhi. Số chương: 79 chương thơm chủ yếu văn + 4 cmùi hương nước ngoài truyện. Thể loại: Đam mỹ, tân tiến, ngược luyến tình thâm nám, hiện nay phía, BE. Bạn đang xem: Si tình nhàm chán nhất review. Nhân thứ chính: Hứa Gia Dương x Chu Minh Khải. Văn uống án: ghs9D. Tác giả Thể loại Đam MỹNguồn thái FullSố chương 83Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Tên gốc Si tình tối vô liêuSố chương 79 chương chính văn + 4 chương ngoại truyệnBiên tập ChristineĐọc+Sửa lỗi Mèo Xù, MPNgươi có tội, nguyên tội* của ngươi là để vuột mất người đó.*Nguyên tội Đạo Cơ đốc cho rằng mọi người sinh ra đã mang tội. Tội lỗi bẩm này bắt nguồn từ thủy tổ loài người là Adam và Eva, vi phạm ước định với Thượng đế, ăn trái cấm trong vườn Eden. Vì có tội nên mới có nhận tội hối lỗi trong đạo Cơ đốc Baidu, Wiki.Nội dung nhãn mác Cường cường, tình hữu độc chung, ngược luyến tình thâm, lề sách tình caTìm tòi chữ mấu chốt Vai chính Hứa Gia Dương, Chu Minh Khải ┃ vai phụ Lâm Thanh Dật, Lục Tư Nặc, Hứa Viễn Sơn ┃ cái khác Hứa Gia Dương, Chu Minh KhảiTag của editor hiện đại, ngược, SE/BE. đơn giản vậy thôi ★★/*Lề sách tình ca là một tag của Tấn Giang, chỉ tình yêu khó được thế tục chấp nhận, giống incest hoặc đam mỹ, bách hợp, loại tình yêu người bình thường khó lý giải, có tag này thường là truyện hiện thực Bản edit chỉ đảm bảo 60-70% nội Tình Nhàm Chán NhấtTác giả Đỉnh NhiThể loại Đam MỹNguồn thái FullSố chương 83Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Tên gốc Si tình tối vô liêuSố chương 79 chương chính văn + 4 chương ngoại truyệnBiên tập ChristineĐọc+Sửa lỗi Mèo Xù, MPNgươi có tội, nguyên tội* của ngươi là để vuột mất người đó.*Nguyên tội Đạo Cơ đốc cho rằng mọi người sinh ra đã mang tội. Tội lỗi bẩm... sinh này bắt nguồn từ thủy tổ loài người là Adam và Eva, vi phạm ước định với Thượng đế, ăn trái cấm trong vườn Eden. Vì có tội nên mới có nhận tội hối lỗi trong đạo Cơ đốc Baidu, Wiki.Nội dung nhãn mác Cường cường, tình hữu độc chung, ngược luyến tình thâm, lề sách tình caTìm tòi chữ mấu chốt Vai chính Hứa Gia Dương, Chu Minh Khải ┃ vai phụ Lâm Thanh Dật, Lục Tư Nặc, Hứa Viễn Sơn ┃ cái khác Hứa Gia Dương, Chu Minh KhảiTag của editor hiện đại, ngược, SE/BE. đơn giản vậy thôi ★★/*Lề sách tình ca là một tag của Tấn Giang, chỉ tình yêu khó được thế tục chấp nhận, giống incest hoặc đam mỹ, bách hợp, loại tình yêu người bình thường khó lý giải, có tag này thường là truyện hiện thực Bản edit chỉ đảm bảo 60-70% nội dung. Danh sách chươngChương 1 Chu Minh Khải, tôi chết rồiChương 2 Trên thế giới, rốt cuộc không còn kẻ ngốc tên Hứa Gia DươngChương 3 Hóa ra, chết đi không hẳn tất cả đều trống rỗngChương 4 Hắn là Chu Minh KhảiChương 5 Tôi là Hứa Gia DươngChương 6 Thế giới tươi đẹp như vậy, lại không liên quan đến Hứa Gia DươngChương 7 Vương mập gầy nhaChương 8 Một sự yêu thích như vậyChương 9 Bạn đã từng là thiếu niênChương 10 Phô trương là biểu tượng của thanh xuânChương 11 Những năm tháng thi cử ấyChương 12 Bạn từng mấy lần thi được vị trí đầuChương 13 Những năm tháng ấy của chúng taChương 14 Thời gian ơi thời gianChương 15 Thời điểm có tuyết đầu mùa thì bạn nhớ tới aiChương 16 Trong lòng bạn từng rơi xuống mấy đợt tuyết lớn?Chương 17 Những việc bạn không có cách nào tham dựChương 18 Không là của bạn, thì sẽ không là của bạnChương 19 Không muốn thấy hắn sống tốt, cũng không muốn thấy hắn sống không tốtChương 20 Những năm tháng ấyChương 21 Những năm tháng ấy, những người đóChương 22 Bạn đã từng yêu aiChương 23 Alexander đệ nhịChương 24 Gặp mặt Hứa Viễn Sơn lần nữaChương 25 Gặp mặt Hứa Viễn Sơn lần nữa 2Chương 26 Không thể chờ đợi được, rất muốn gặp người kiaChương 27 Sóng gió về tên biến thái ẩn hiện nơi thành phố nhỏChương 28 Sóng gió về tên biến thái ẩn hiện nơi thành phố nhỏ 2Chương 29 Sóng gió về tên biến thái ẩn hiện nơi thành phố nhỏ 3Chương 30 Sóng gió về tên biến thái ẩn hiện nơi thành phố nhỏ trôi quaChương 31 Phù sinh nhược mộngChương 32 Cô đơn nhất chính là không thể giữ lại ái tìnhTruyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem...Gợi ý truyện SI TÌNH NHÀM CHÁN NHẤT Tác giả Đỉnh Nhi Thể loại Hiện đại, ngược, SE/BE Biên tập Christine Đọc+Sửa lỗi Mèo Xù, MP, Riririn Review Nhím Có spoil khá nhiều, nếu bạn ngại biết trước nội dung thì nên quay lại sau khi đã đọc nha Có một sự thật mà hầu hết ai cũng như mình, ngại đọc SE/BE. Cuộc sống này quá nhiều điều để buồn rồi, nếu đến đọc truyện như thú vui hàng ngày mà cũng vớ phải bộ buồn thảm chắc chết mất. Nhưng mà, nếu là SE hay, SE đáng, thì mình vẫn đọc. Và đây là một bộ như thế, nó đến với mình đúng lúc, mình hiểu và thật sự mình không muốn, cũng không thể dùng kiểu review dở hơi hàng ngày để review nó. Nhưng chắc chắn, nếu trong suốt quá trình trưởng thành của bạn, đã có những lúc bạn ít nhất một lần có suy nghĩ muốn tự sát, hoặc nhẹ hơn là đang không còn bận tâm đến chính sự an toàn, toàn vẹn cơ thể của mình, hãy đọc nó nhé. Mở đầu câu chuyện, là cảnh bạn thụ tự sát. Cậu ấy chọn cho mình cái chết đau đớn nhất, cũng để lại ám ảnh nhất cho những người ở lại – nằm trên đường ray tàu. Cái chết đau đớn trong tích tắc, chỉ một giây trôi qua, một cơ thể trước đó còn nguyên vẹn, khỏe mạnh, bỗng chốc trở thành máu thịt rời rạc. Một con người sống bao nhiêu năm như vậy, trong phút chốc trở thành những mảnh thịt bị người ta rửa trôi đi bằng nước, một số ít vướng lại trên bánh xe tàu. Cái chết kinh khủng như vậy qua lời kể của tác giả, dưới góc nhìn của thụ, lại nhẹ bẫng, đúng nghĩa – đó là sự giải thoát. Ngay chương đầu tiên đọc đã gặp cảnh này, mà truyện có tới 70 chương, mình ngại thực sự. Nghĩ đi nghĩ lại nên đọc không, nhưng rồi vẫn cố đọc thử vì quá tò mò, rốt cuộc phải đau đớn thế nào, tác giả mới lựa chọn cho con đẻ của mình một cái chết đau đớn như thế, chân thực như thế. Câu chuyện đan xen như hiện tại và quá khứ, là hiện tại của những người ở lại sau cái chết của cậu ấy, là quá khứ nhớ lại về một cuộc đời như đóa hướng dương, chưa kịp vươn mình hướng về ánh mắt trời đã bị người ta tàn nhẫn dẫm nát. Sau cái chết của thụ, những người bạn bè tốt của cậu ấy trở về, mua cho cậu ấy một nấm mộ thật đẹp, quyết tâm mở ra một buổi lễ tưởng niệm và thật “sung sướng” thông báo cho công biết, cậu ấy chết rồi. Rõ ràng người chết rồi là thụ, mình cũng không biết có khúc mắc gì giữa công và thụ, nhưng đọc đến khúc này, tự nhiên mình cũng sung sướng, cứ như mình cũng là một người bạn đứng trong lễ tưởng niệm ấy. Những chương còn lại là sự đấu tranh của công từ lúc đầu không tin thụ đã chết, cho đến khi tìm hiểu ra những khúc mắc năm xưa, cùng với đó là hé lộ về cuộc đời trong quá khứ của cậu ấy. Cậu ấy, một thanh niên bình thường, vui vẻ và từng có một gia đình hạnh phúc như bất kì trong chúng ta. Cả cuộc đời cậu ấy, chỉ có 3 điều để bận tâm, gia đình, công và chú chó từng nuôi. Ấy vậy mà từng thứ, từng thứ cứ từ từ biến mất không dấu vết. Gia đình mà cậu từng tự hào và yêu thương nhất lại bị chính người thầy cậu kính trọng phá hoại. Người cha cưng chiều cậu nhất lại vì chạy theo thứ gọi là tình yêu đích thực của nghệ thuật gia mà ruồng bỏ gia đình, hại chết vợ mình. Chú chó mà cậu nuôi nấng chăm bẵm lại bị chính người mẹ điên cuồng giết chết vì trả thù kẻ bạc tình. Còn anh, người mà cậu dùng tình yêu cả đời này dâng tặng lại vì chính kẻ thứ ba kia mà lừa dối tình cảm của cậu. Những tưởng anh là tia sáng cuối đường hầm u tối, ai dè đâu đó chẳng phải là tia sáng của lối thoát, mà là ánh đèn của con tàu cán nát lên tình yêu, lên chính thân thể này. Yêu hận tình thù, có thể nói mỗi nhân vật trong truyện đều là kẻ si tình. Có thứ tình yêu thật hèn mọn, có thứ tình yêu thật đau đớn, có thứ tình yêu là chấp niệm, có thứ tình yêu là hối hận và dằn vặt cả đời. Đúng là thứ si tình nhàm chán. Mình thật sự rất thích cách tác giả lí giải cái chết của thụ, chẳng tự nhiên mà cậu ấy lựa chọn chết trên đường ray tàu. Đó là đường ray trở về thành phố nơi cậu ấy sinh ra, nơi mang tới những bi kịch của cuộc đời cậu, là nơi cậu chẳng muốn quay về, cũng chẳng bao giờ trở về được nữa. Giống như những lời công nói ở cuối chuyện, cậu ấy như một người con xa xứ, lạc đường chẳng thể tìm được nhà để về nữa. Giá như con tàu có thể đưa cậu ấy trở lại, cho dù chỉ là chút xác thịt cuối cùng. Như vậy cậu còn được trở về thành phố thân thuộc, nơi từng sinh ra và lớn lên. Nhưng đáng tiếc, đó cũng chỉ là hai chữ “giá như” của những kẻ ngoài cuộc chúng ta. Cậu ấy lạc đường rồi, không về nhà được nữa. Đánh giá Link *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để tháng chín, thời tiết ở Liễu thành mát mẻ hơn không ít. Mùa này, trong nhà không cần bật điều hòa, mặc áo dài tay là vừa chiều tan học, tôi về nhà ném cặp sách vào phòng rồi trở ra, mới phát hiện hình như không có ai ở nhà. Tôi trước hết ngó qua phòng ngủ của cha mẹ tôi, sau đó đi tới phòng vẽ của cha hầu như không tới phòng vẽ của cha bao giờ, đây là thói quen từ nhỏ. Thuở bé, mẹ sợ tôi ảnh hưởng đến việc vẽ vời của cha, đến phương hướng phòng vẽ cũng không cho phép tôi tới dần, dù là khi đã lớn, tôi chưa từng vào phòng vẽ của ông, cũng không có mấy hứng thú với tranh vẽ bên tôi hiện không có trong phòng, bảng màu đặt trên bàn trà, nền nhà còn vương vết tích của thuốc màu. Tôi đang chuẩn bị quay đầu ra ngoài, liền thấy được một bức tranh sơn dầu đã hoàn thành được một là một bức tranh vẽ người đàn ông, chưa vẽ xong nên không thấy mặt. Tôi chỉ nhìn ra được, người đàn ông trong tranh đang mặc một chiếc áo gió xanh lam, thân hình gầy gò, khí chất rất tốt. Dưới góc phải bức tranh có ký tên màu đen, viết hai chữ cái, là rất thích bức tranh này, lại cứ khó giải thích được mà cảm thấy người trong tranh có chút quen thuộc, nhưng không nói ra được nguyên do. Vì vậy tôi chỉ ngắm nó thêm mấy lần rồi rời khỏi phòng vẽ, hoàn toàn chưa ngẫm nghĩ hai chữ cái thời gian này, quan hệ giữa cha mẹ tôi vẫn không tốt. Tôi luôn cảm thấy, từ nơi sâu xa, có gì đó đang cố ý làm xấu đi tình cảm của bọn họ, như một vòng luẩn vừa đi ra từ phòng vẽ tranh thì thấy mẹ tôi trở lại, sự mệt mỏi trên mặt bà làm tôi đau lòng. Bà gọi tôi vào phòng ngủ của bà, nói là có việc muốn bảo mặt mẹ tôi không dễ nhìn, nắm tay tôi, nói “Gia Dương, mẹ nghi ngờ cha con có người bên ngoài.”“Cái gì chứ? Không thể nào.” Tôi nói, “Có lẽ là trong khoảng thời gian này, áp lực sáng tác quá lớn nên cha mới không quan tâm tới mẹ. Không việc gì, cha là người thế nào mẹ còn không rõ sao? Chẳng mấy khi nói truyện với các cô các dì tầng trên tầng dưới, càng không có hứng thú với những cô gái trẻ tuổi. Mẹ vẫn giận việc ông ấy không về nhà hai tháng trước à?”Mẹ tôi dường như đã sớm đoán được phản ứng của tôi, nghe thấy tôi nhắc đến sự kiện kia, nói “Chúng ta kết hôn gần hai mươi năm, trước đây ông ấy thế nào, hiện tại thì lại thành thế nào? Mẹ luôn cảm thấy ông ấy đang bạo lực tinh thần mẹ. Nhất định là ông ấy có người bên ngoài, nếu không thì làm sao đột nhiên lại đối xử như vậy với mẹ chứ?”“Mẹ có chứng cứ gì không?” Tôi động viên bà, “Nếu mẹ có chứng cứ, con sẽ giúp mẹ đá ông ấy tịnh thân xuất hộ1!”1 Tịnh thân xuất hộ trong ly hôn, một bên yêu cầu bên kia rời đi khi không có bất kỳ tài sản chung nào. Tức là phải từ bỏ hết thảy tiền tài, chỉ mang thân thể chính mình đi thôi. BaiduMẹ tôi thở dài, giọng nói đượm sự lo âu “Mẹ không có chứng cứ, nhưng giác quan thứ sáu của mẹ sẽ không sai đâu. Nhất định mẹ sẽ tìm được chứng cứ!”“Sau đó thì sao?” Tôi hỏi, “Ly hôn à?”“Ly cái rắm ấy!” Cảm xúc của mẹ tôi chợt bùng lên, nói “Dựa vào cái gì mà mẹ phải ly hôn để tác thành cho ông ấy? Ông ấy bạo hành tâm lý mẹ, có thể chính là nhằm mục đích này. Không có cửa đâu! Muốn mẹ ly hôn, có thể, trừ phi ông ấy tịnh thân xuất hộ!”“Mẹ nói đi đâu thế.” Tôi cầm tay mẹ tôi, hy vọng có thể gửi cho bà ít cảm giác an toàn, đừng tiếp tục nghĩ ngợi lung tung. Tôi nói, “Mẹ yên tâm, cha con sẽ không như vậy, con bảo đảm! Con bảo đảm với mẹ!”Khoảng thời gian này, mẹ tôi vẫn rất tủi thân, nghe tôi nói thế, bà đột nhiên ôm tôi vừa khóc vừa cười, nước mắt nước mũi cọ lên quần áo tôi “Bảo đảm cái lông ấy, con lấy cái gì bảo đảm thay ông ấy hả?”Tôi ôm mẹ tôi, dùng tay vỗ nhẹ lên lưng bà rồi nhỏ giọng dỗ bà “Con là con của cha, đương nhiên con có thể bảo đảm. Nếu cha thật sự có người bên ngoài, vậy hãy để đời này hai cha con con mỗi người một ngả, đến chết cũng không gặp lại đối phương!”Mẹ tôi cuống lên, “Xùy xùy xùy! Trẻ con không hiểu chuyện, không được nói lung tung!”Tôi cười cười, lau nước mắt cho bà, nói “Thật đó. Con yêu mẹ nhất trên thế giới này, mãi mãi đứng về phía mẹ.”Mẹ tôi nín khóc mỉm cười, “Thế này còn tạm được!”Tôi chưa hề đặt những lời mẹ tôi nói vào trong lòng, vì tôi cho rằng, khoảng thời gian này bà tủi thân nên nghĩ bậy nghĩ bạ. Và vì tôi cũng rất tin tưởng cha tích thi giữa kỳ được công bố, lần đầu tiên tôi thoát khỏi nhóm mười người đứng đầu đếm ngược môn tiếng đây, mỗi lần thi tháng cũng tạm ổn, nhưng đến đợt thi cuối kỳ, tôi đều trốn không thoát lời nguyền rủa này. Hiện tại rốt cuộc đã có thể thoát khỏi lớp gia sư từ khi Lâm Thanh Dật quyết định sẽ phụ đạo cho mười người, tên tôi chưa từng nhúc nhích trong danh sách đó, Lâm Thanh Dật cũng trở thành giáo viên đến nhà tôi nhiều nhất từ hồi nhỏ đến lúc vẫn luôn phiền chán lớp gia sư của y, nhưng không thể không thừa nhận, y đúng là một giáo viên tốt rất có trách Thanh Dật đến nhà tôi nhiều lần, rất thân quen với cha mẹ tôi. Mẹ tôi còn thường xuyên bảo tôi, có thể gặp được giáo viên như vậy là may mắn của một người học sinh. Bây giờ, y thật sự tăng kết quả thi tiếng Anh của tôi lên không ít, ít nhất là thoát khỏi mười cái tên từ dưới đếm thi này, tôi đứng thứ 40 của lớp, không cao lắm, nhưng đối với tôi mà nói, là chất lượng tăng vọt rồi, ngay đến Lâm Thanh Dật cũng biểu dương tôi trên tháng mười, có một sự kiện lớn xảy ra với tôi và Chu Minh là thời điểm ở quán net chơi game. Tại quán net kia, Chu Minh Khải rất nổi tiếng với danh hiệu “kẻ hủy diệt”. Hầu như những người từng chơi với hắn đều thua thê thảm. Mà có mấy người thua được, lại cũng có mấy người không thua phương là mấy tên thanh niên lông bông ngoài xã hội. Tuổi tác có vẻ không cách biệt với chúng tôi lắm, thế nhưng lời trong tiếng ngoài cho thấy bọn họ đã bỏ học. Không biết là nghe ai ở quán net nói Chu Minh Khải chơi game siêu như thần, liền muốn đến đây quyết mở miệng rất không khách khí, nói “Ê học sinh, đánh một trận đi. Nghe nói mày rất trâu, tao cũng rất muốn tìm đối thủ, để xem mày có tư cách đó hay không!”Tôi đang muốn mắng gã, vừa ngẩng đầu lại phát hiện người bên đối phương hơi nhiều, bốn năm người, hơn nữa đều không có vẻ hiền lành gì cho cam. Thành ra, tôi nhịn xuống sự kích động đến mức muốn chửi lại, Chu Minh Khải bình tĩnh hơn tôi, nói “Được, có thể.”Vì vậy, tên vừa mở miệng kia ngồi trước máy tính đối diện Chu Minh Khải. Hai người bắt đầu quyết đấu 1vs1. Level tài khoản của đối phương cao hơn của Chu Minh Khải một chút, tỏ rõ là đã chơi game này trong thời gian rất dài, nhưng kỹ thuật thì chẳng ra sao, bởi Chu Minh Khải chỉ dùng ba phút đã lấy đao chém chết đó hùng hùng hổ hổ đứng dậy, đổi một người khác ngồi xuống. Chu Minh Khải kiên nhẫn ổn định, lại đấu thêm một ván. Trận này kéo dài lâu hơn một chút, bốn người thứ hai thì sẽ có thứ ba, lại có thứ tư, thứ năm…mãi cho đến khi cả năm người đều thua hết sức mất mặt. Tên cuối cùng đứng dậy còn đạp ghế một cái, tiếng vang rất lớn, kinh động đến rất nhiều người khác trong quán họ đông hơn nữa tôi cũng không chịu được, không nhịn được mắng “Con mẹ nó mày phát bệnh động kinh à?”Tên kia phát hỏa, đi về phía này để muốn gây sự. Ông chủ quán net thấy tình huống liền tới ngăn cản, đoán chừng là sợ gã náo loạn trong quán net, nên chỉ có thể làm người hòa giải hai bên, nói “Đừng đừng đừng, chỉ là game thôi mà. Chuyện nhỏ chuyện nhỏ, mọi người có gì thì từ từ nói!”“Nếu không phải nhìn hai đứa học sinh bọn mày chưa đủ lông đủ cánh, thì hôm nay ông đây đã đánh chết mày rồi!” Người đàn ông dẫn đầu kia hung dữ nói, tư thế như kiểu nếu không có chủ quán net ngăn thì sẽ xông vào chúng tôi vậy.“Tao có quen với bệnh viện nhân dân đấy.” Chỗ hồi xưa mẹ tôi từng làm, “Nơi đó chẩn đoán bệnh động kinh rất chuẩn. Mày có cần tao chỉ đường cho mày không?”“Cho mày thể diện mày lại không muốn hả?” Tên kia liếc tôi một lúc này Chu Minh Khải mới tháo tai nghe xuống, móc ra mười đồng tiền từ trong góc nào đó rồi ném qua, thuận theo lời của tôi “Nếu thực sự không có tiền bắt xe đi thì để tao trả cho. Muốn chẩn đoán bệnh động kinh thì không nên chậm trễ.”Mấy tên thanh niên tức giận đến phổi cũng sắp nổ, giơ ngón giữa về phía chúng tôi, lúc rời đi thì uy hiếp một câu, “Đợi đấy, tao sẽ thay mẹ bọn mày dạy dỗ bọn mày.”Tưởng tôi sợ hù dọa chắc?Tôi đứng lên nhìn theo bọn họ đi ra ngoài, nói “Nhanh lên, chậm nữa thì không tốt cho bệnh tình. Muốn xem bệnh động kinh thì nhớ đi bệnh viện tâm thần, tao cảm giác đầu óc chúng mày có vấn đề không nhỏ đâu.”Chu Minh Khải cười nghiêng trái ngã phải trên ghế, lấy túi khoai chiên bên cạnh đập tôi, nói “Miệng cậu sao lại cay độc như vậy hả!”Lúc đó tôi không để trong lòng, không ngờ đám người kia thật sự sẽ chặn đường chúng tôi. Hình như họ vẫn luôn lén lút bám theo chúng tôi ở phía sau, cách khoảng cách khá xa, chực chờ đến khi tôi và Chu Minh Khải đi ra từ ngã tư đầu phố mới hành động, Tên gốc Si tình tối vô liêu 痴情最无聊 Tác giả Đỉnh Nhi 鼎儿 Thể loại Cường cường, tình hữu độc chung, ngược luyến tình thâm, lề sách tình ca, hiện đại, ngược, SE/BE. Raw Tấn Giang Convert Khotangdammy, QT Editor Christine wp christinespersonalblog Beta Mèo Xù, Riririn, Minhaki, MP. Tình trạng Hoàn 79 chương chính văn + 4 chương ngoại truyện ——- Văn án Mất đi người ấy, là nguyên tội* của ngươi. *Nguyên tội Đạo Cơ đốc cho rằng mọi người sinh ra đã mang tội. Tội lỗi bẩm sinh này bắt nguồn từ thủy tổ loài người là Adam và Eva, vi phạm ước định với Thượng đế, ăn trái cấm trong vườn Eden. Vì có tội nên mới có nhận tội hối lỗi trong đạo Cơ đốc Baidu, Wiki. Vai chính Hứa Gia Dương, Chu Minh Khải ┃ vai phụ Lâm Thanh Dật, Lục Tư Nặc, Hứa Viễn Sơn ┃ nhân vật khác Hứa Gia Dương, Chu Minh Khải ——- Link

si tình nhàm chán nhất