Xem phim Pháp Sư Mù Tập Full HD . Phim mới. Cặp đôi bất xứng (Phần 2) Mismatched (Season 2) Trọn Bộ (8/8) Vietsub. 9 2022. Take 1: Bài ca duy nhất. Take 1. Trọn Bộ (7/7) Vietsub. 9 2022. Răng Của Em Nhớ Anh Rồi. My Tooth Your Love. Tập 2 Vietsub. 9 2022. Thời Gian Ấm Áp Bên Em. Warm Time With Kiểm tra mù màu Ishihara. Đây là bài test mù màu dành cho những người không thể phân biệt sắc tố đỏ và xanh lá cây. Bạn sẽ nhìn vào một loạt các vòng tròn với những chấm có màu sắc và kích cỡ khác nhau. Một số chấm tạo thành hình dạng nhất định hoặc số đếm từ 10. Tình yêu không làm em hạnh phúc, nhưng yêu anh thì làm em hạnh phúc. Chúc mừng sinh nhật tình yêu của em. 11. Hôm nay là sinh nhật anh, em chẳng biết tặng anh món quà gì cho ý nghĩa nữa. Và em xin tặng em cho anh nè. 12. Hãy luôn giữ nét baby và giọng cười trời cho của anh nha. Lý giải nguyên nhân người dân phải đi học ''xóa mù'' dưới ánh đèn pin ở Đắk Nông. Hình ảnh người dân ở xã Đắk R'măng (huyện Đắk G'long, Đắk Nông) tập trung trong một căn phòng nhỏ để học ''xóa mù'' dưới ánh sáng đèn pin khiến độc giả vui buồn lẫn lộn. Vui vì Chỉ cần anh nói yêu, em sẽ bám theo anh suốt đời. Cô gái đang muốn muốn bật đèn xanh đấy. Cô nàng muốn gợi ý là mình chung thủy lắm đấy. Anh cứ thử tỏ tình mà xem. 8. Ba mươi chưa phải là Tết. Không làm bạn đâu phải là hết, còn có thể làm người yêu mà. 9. Ai nào cho mượn avatar để em đỡ cô đơn đi 10. Nắng đã có mũ, mưa đã có ô, còn em sẽ có ai? 11. Đánh giá. Chàng mù, hóa ra em thật yêu anh là một bộ truyện vô cùng đáng đọc. Truyện không có quá nhiều tình huống hài hước, cũng không bi thương đến nỗi phải rơi nước mắt, nhưng lại khiến trái tim tôi rung động không thôi, lại khiến cho tôi có một ấn tượng sâu 2rRXt. Chuyển ngữ Tử Nhi Ngày hôm sau khi Bùi Anh và Tống Nam Xuyên hòa thuận, series truyện về họ trên weibo đã cập nhật tập năm. “Thực hư chuyện Bùi Anh và Tống Nam Xuyên tình xưa rực lửa! Giám đốc Tống cứu mỹ nữ ở bể bơi, nam hữu lực* bộc phát!” *Nam hữu lực 男友力 là một cách nói được sử dụng rộng rãi trên internet, ý chỉ những người đàn ông săn sóc, dịu dàng và ngang ngược. Không biết đám paparazzi chỗ-nào-cũng-có-mặt đó làm thế nào mà đột nhập vào được buổi tiệc của nội bộ Hoàn Vũ, còn chụp được chùm ảnh Tống Nam Xuyên nhảy xuống bể bơi cứu Bùi Anh, cởi áo vest khoác lên người cô rồi còn ôm cô rời đi. Nhóm fan mạng vẫn chú ý chuyện này ngay lập tức sục sôi. “Má ơi mỹ nhân rơi xuống nước! Tui cá năm cọng lông là sau đó giám đốc Tống không thể khống chế được! [doge]” “Giám đốc Tống keo kiệt quá, che kín mít như vậy có nhìn được gì đâu [moi mũi]” “Ôm kiểu công chúa! Trời ơi moa giám đốc Tống nam hữu lực max!” “Tui nhìn ra bộ vest và đồng hồ của Tống Nam Xuyên toàn là đồ quý giá trên trời, cứ mặc thế mà nhảy xuống nước [mỉm cười] tui nể anh là đàn ông chân chính [mỉm cười]” “Rốt cuộc lại vui vẻ rồi à [tạm biệt] mấy vụ cãi nhau mà không phải chia tay thế này toàn là ân ái mặn nồng cả thôi [tạm biệt]” “Nói thật, với giá trị sắc đẹp nghịch thiên thế này - đây là khởi đầu của nhóm quần chúng ăn dưa*.” *quần chúng ăn dưa là từ ngữ hay dùng trên internet, ý chỉ một nhóm cư dân mạng không hiểu rõ chuyện gì, thể hiện thái độ vây xem, quan tâm. “Xem ra thẩm mỹ của giám đốc Tống vẫn còn bình thường [cười cry]” Weibo của Bùi Anh cũng nhận được rất nhiều lời an ủi của fan, chỉ có điều cô bận quay phim quá nên cũng không có nhiều thời gian để đọc. Buổi tối sau khi kết thúc công việc, Tống Nam Xuyên lái xe tới đón cô. Bởi vì hai người đã nối lại tình xưa, nên anh kiên quyết yêu cầu Bùi Anh chuyển về chỗ bên kia của mình. Bùi Anh cho trợ lý của mình về trước rồi ngồi lên xe của Tống Nam Xuyên. Tài xế lái xe về chỗ ở hiện tại của Bùi Anh trước, giúp cô dọn đồ đạc, Tống Nam Xuyên cầm một hộp đồ ăn tuyệt đẹp đưa cho Bùi Anh “Có muốn ăn thêm chút gì không?” “Muốn!” Bùi Anh vui vẻ mở hộp đồ ăn ra, bên trong là một số các món ăn hàng ngày, “Vừa nhìn đã biết món của Thiên Hạ Cư rồi, cơm nhà mà làm đẹp chưa này.” Cô gõ gõ chiếc đũa, gắp một miếng thịt cho vào miệng. Tống Nam Xuyên thấy cô ăn ngon miệng như vậy thì cười cười nói “Đoàn làm phim của bọn em không phát cơm hộp à? Anh nhớ thức ăn của Hoàn Vũ cũng ăn được mà.” Bùi Anh nói “Một ngày chỉ có hai hộp cơm thôi, sao mà ăn no được.” “Thế em ăn thêm cơm tối như vậy không sợ béo lên à? Với lại lúc quay phim em cũng hay ăn thịt mà đúng không?” Bùi Anh nghẹn một chút “Em không sợ, em làm việc nhiều thế mà, hơn nữa thể chất của em ăn không mập.” Cô nói xong thì liếc mắt nhìn Tống Nam Xuyên một cái, “Nghe ý của anh, có phải anh lo em béo lên đúng không?” “Không có, mập một chút có khi cảm giác còn tuyệt hơn.” Khóe miệng Bùi Anh co giật, nếu không phải vì tiếc, nhất định cô sẽ cầm hộp đồ ăn trong tay úp thẳng lên mặt anh. Lúc Bùi Anh giải quyết sạch sẽ hộp đồ ăn, tài xế cũng lái xe tới dưới lầu nhà trọ của cô. Tống Nam Xuyên theo cô lên lầu, giúp cô cất đồ đạc vào vali hành lý, anh hỏi “Bảo Trần Thắng trả phòng lại đi.” “Không muốn.” Bùi Anh ngồi xổm trên mặt đất, kéo khóa hành lý lại rồi đứng lên. Tống Nam Xuyên hơi cau mày, nhìn cô hỏi “ Sao không trả lại? Tiền thuê nhà là tự em chi trả đúng không?” “Vâng, nhưng mà giữ lại nơi này em thấy yên tâm hơn, nếu không ngày nào đó em lại cãi nhau với anh, đến chỗ để về em cũng không có thì sao.” “...” Tống Nam Xuyên thoáng mím môi, anh đáp, “Chúng ta sẽ không cãi nhau nữa.” Bùi Anh buồn cười nói “Làm gì có đôi nào yêu nhau mà không cãi nhau đâu.” Nói xong cô nhướng nhướng đuôi lông mày, “Đừng tưởng bây giờ anh bên em là vậy, nhưng thật ra muốn trở mặt chỉ một sớm một chiều, em phải chừa lại đường lui cuối cùng cho mình chứ.” Tống Nam Xuyên “...” Anh im lặng một lúc mới nói “Anh không tạo cho em cảm giác an toàn như vậy à?” Quả nhiên ầm ĩ một trận thì sự tín nhiệm anh đã giảm xuống! Bùi Anh kéo hành lý trong tay lên, nhìn anh nói “Với tư cách một người đàn ông mà nói, anh thuộc loại người có thể mang lại cảm giác an toàn cho phụ nữ, nhưng cảm giác an toàn của một người phụ nữ không phải tất cả đều đến từ đàn ông, đối với em, có tiền mới có cảm giác an toàn. Tiền của chính em.” Tống Nam Xuyên lại im lặng một lúc, anh nói với Bùi Anh “Phòng của em cứ để trống ở đây thì còn phải nộp tiền thuê nhà và phí vật dụng nữa, không có lời gì cả. Vậy đi, anh mua cho em một căn hộ đăng ký tên của em, vậy thì đó chính là tài sản của em rồi.” “...Không phải ý này, cái em nói chính là tiền do em kiếm được! Chờ em kiếm được tiền tự em sẽ mua nhà, không cần anh mua, hừ.” Tống Nam Xuyên cười cười với cô “Dùng hay không là chuyện của em, còn mua hay không là chuyện của anh, anh thích thì anh mua nhà cho em.” Bùi Anh “...” Cô cảm thấy hiện tại má trái của Tống Nam Xuyên viết hai chứ "có tiền", má phải viết "tùy hứng". Không tranh cãi vấn đề này với anh nữa, hai người kéo hành lý ra ngoài. Tài xế giúp họ để hành lý lên xe rồi lái xe chạy về hướng biệt thự của Tống Nam Xuyên. Vừa xuống xe còn chưa vào trong nhà, mấy con mèo hoang Bùi Anh nuôi đã meo meo xông tới ngay lập tức, lượn vòng quanh chân cô. Bùi Anh ngồi xổm xuống thân thiết sờ sờ đầu chúng nó, nói “Tiểu Hắc, Tiểu Hoa, trong khoảng thời gian này anh ấy có cho tụi em ăn cơm đàng hoàng không?” “Meo~” Tiểu Hắc ngẩng đầu lên tiếng. Tống Nam Xuyên đứng sau lưng Bùi Anh nhìn chằm chằm mấy con mèo nhỏ bên chân cô “Anh cung phụng chúng nó như tổ tông.” Bùi Anh khẽ cười, đứng dậy đi vào nhà, mấy con mèo nhỏ cũng đi vào theo cô. “Hôm nay anh cho bọn chúng ăn chưa?” Bùi Anh đặt hành lý lên sopha phòng khách, hỏi Tống Nam Xuyên ở phía sau. Tống Nam Xuyên đáp “Buổi sáng lúc đi anh có chuẩn bị đủ nước với đồ ăn cho mèo rồi.” Nói xong anh nhìn thoáng qua bát ăn, bên trong đã trống không, “Chúng nó ăn sạch sẽ thật.” “Tụi em có đói bụng không?” Bùi Anh cúi đầu, mấy con mèo nhỏ kêu meo meo mấy tiếng. Cô lại đi lấy thêm ít đồ ăn cho chúng nó, ngồi chồm hổm nhìn bọn mèo một lúc, hình như đột nhiên lại nhớ ra cái gì, cô hỏi Tống Nam Xuyên bên cạnh “Đúng rồi, anh có biết hai người đàn ông mặc đồ tây không?” “Người mặc đồ tây?” Tống Nam Xuyên còn chưa phản ưng kịp. Bùi Anh gật gật đầu, nói tiếp “Hôm em chuyển nhà đột nhiên bọn họ xuất hiện đến giúp em chuyển nhà, sau đó lúc em rời khỏi buổi ký tên bị fan vây kín, cũng nhờ bọn họ đi ra giúp em giải vây.” Cô vừa nói như vậy, Tống Nam Xuyên cũng nhớ ra “người mặc đồ tây” mà cô nói chính là vệ sĩ lúc trước anh tìm cho cô. Chuyện này không có gì phải giấu giếm, anh nói thẳng “Là lúc trước anh bảo Tiểu Trương tìm vệ sĩ cho em.” “Vệ sĩ?” “Phải, không phải hồi trước em gặp tên cuồng theo dõi kia sao? Anh sợ em lại xảy ra chuyện gì nên có bọn họ đi theo anh cũng yên tâm hơn.” “Ồ, quả nhiên là người của anh.” Bùi Anh nghĩ nghĩ rồi nói, “Dù sao bây giờ cũng không có chuyện gì, anh rút bọn họ lại đi.” “Cứ để họ đi theo em đi, họ sẽ không quấy rầy gì đâu, có công việc gì cần thể lực thì để cho họ làm.” “...Nói là như vậy, nhưng thuê vệ sĩ thì không rẻ mà.” Tống Nam Xuyên lại cười với cô như vừa rồi “Anh thích tiêu tiền vì em.” Ừ, tốt lắm. Buổi tối Bùi Anh tắm gội sạch sẽ rồi nằm yên ở trên giường đọc kịch bản, Tống Nam Xuyên đến quấn quít lấy cô muốn đòi yêu. Bùi Anh đẩy anh ra, nhìn anh cảnh cáo “Em muốn học thuộc lời thoại trong kịch bản trước, anh tự đi ngủ đi.” Anh trai Tống Nam Xuyên mất hứng “Cái gì chứ? Kịch bản đẹp hơn anh à?” Bùi Anh “...” Nói cũng có lý, trong phút chốc cô không thể phản bác lại anh được. Tống Nam Xuyên thấy cô sững sờ thì nhanh chóng sát lại, bàn tay tiến vào theo cổ áo. Bùi Anh quay đầu đi, né tránh nụ hôn của anh, giọng cô tức giận nói “Hôm qua mới làm mà, anh buông ra.” Cô nghiêng đầu đi, Tống Nam Xuyên dứt khoát hôn xuống bên cần cô, nhất định không buông ra “Ai nói hôm qua làm rồi thì mấy ngày tiếp không thể làm?” “Em nói rồi! Một tuần chỉ được làm hai lần!” Khóe miệng Tống Nam Xuyên co rút “Hai lần? Có ít quá không?” “Không ít, tần suất như vậy là thích hợp rồi.” Tống Nam Xuyên nhìn cô “Một ngày một lần được không?” Bùi Anh “...” Cô đẩy Tống Nam Xuyên ra, cầm kịch bản đứng lên “Em còn phải học thuộc lời thoại, anh đừng làm loạn nữa.” Tống Nam Xuyên thấy cô quyết tâm muốn xem kịch bản, anh thở phì phò đi ngủ, còn quay lưng lại với cô. Bùi Anh đọc kịch bản cũng gần nửa tiếng mới tắt đèn đi ngủ. Vừa mới nằm xuống thì cảm giác Tống Nam Xuyên nhích lại gần, còn quen tay ôm lấy cô. Bùi Anh khẽ cười, nhìn về phía anh trong bóng tối “Anh còn chưa ngủ hả?” Tống Nam Xuyên cọ đầu trên người cô hai cái, lười biếng đáp “Không ôm em anh ngủ không được.” “Thôi đi, thế hơn hai mươi năm qua anh trải qua thế nào?” “Anh sống hai mươi bảy năm quá uổng phí.” Anh nói xong, tay lại lướt dọc theo chân của Bùi Anh, “Một lần cũng không được hả em?” “... Em muốn đi ngủ, ngủ ngon.” Tống Nam Xuyên thấy cô nhắm mắt lại không để ý tới mình thật, anh ngượng ngùng rụt tay về “Được rồi, xem như hôm nay tính lãi cho ngày mai đi.” Bùi Anh “...” Anh không chịu thiệt chút nào cả. Sau đó đoàn làm phim vẫn tiến hành công tác quay phim đâu vào đấy, Trần Thắng có đến tham quan một chuyến, nhân tiện nói cho Bùi Anh biết MC buổi ký tên lần trước là bạn của Tạ Hàm. Đột nhiên cô ta yêu cầu Bùi Anh hát không biết có phải xuất phát từ mưu kế của Tạ Hàm hay không, dù gì cũng tự bản thân cô ta nói là không khí ở hội trường quá sôi động, cho nên cảm xúc bị ảnh hưởng từ fans hâm mộ mới yêu cầu Bùi Anh hát. “Em còn nhớ lần trước Tống Nam Xuyên kiện tòa soạn viết bài nói về scandal của anh ta và Tạ Hàm không?” Trần Thắng nói, “Quan hệ giữa Tạ Hàm và tòa soạn đó không tệ, chuyện lần trước cô ta cũng bị liên lụy tới ít nhiều, nhất định trong lòng vẫn khó chịu lắm đây.” “Chắc là vậy.” Bùi Anh suy nghĩ, nói với Trần Thắng, “Tùy cô ta đi, chúng ta cũng không có bằng chứng chứng minh cô ta yêu cầu MC đó, hơn nữa chuyện này cũng không ảnh hưởng gì đến em.” “Nói thì nói như vậy, nhưng ai biết cô ta sẽ lại ngáng chân em ở chỗ nào nữa đây? Sau này em nên chú ý cô ta nhiều hơn một chút.” “Vâng, em biết rồi.” “Anh không quấy rầy em nghỉ ngơi nữa, gắng diễn thật tốt.” Nói xong, Trần Thắng đứng lên rời khỏi trường quay. Bùi Anh nhân lúc nghỉ thì onl lướt weibo, vừa lên weibo đã phát hiện lượng fan của mình vượt hơn trăm vạn, nhóm fan đều kêu gào chờ quà tặng trăm vạn fans của cô. Bùi Anh thấy hơi phiền não, cô đọc qua bình luận, yêu cầu nhiều nhất là muốn cô đăng hình lúc bé. ...Ồ, nếu đã muốn xem hình lúc nhỏ thì cô đăng hình lúc nhỏ thôi. Sau khi về nhà cô lật tìm trong tập album ảnh mấy tấm hình chụp lúc được mấy tháng, đưa điện thoại chụp lấy một tấm rồi đăng lên weibo. Đăng hình xong cô vẫn onl chờ đợi, muốn xem thử mọi người sẽ phản ứng thế nào. “...Nhìn cái này tôi sẽ thành fan cha* quá thôi [cười cry]” *Fan hâm mộ có các kiểu như fan em gái, fan mẹ, fan cha,... “Luc nhỏ Bùi Bùi đã siêu chân dài!” “Con vịt nhỏ màu vàng trong bồn tắm, tui có một con giống như vậy [doge]” “Cái này không tính! [mắng] [mắng] [mắng]” “Phi lễ chớ nhìn. */w*” Tống Nam Xuyên tắm xong đi ra thấy cô cười ha ha với di động, anh tò mò đi qua xem “Em đang xem cái gì mà vui vẻ vậy?” Bùi Anh ngẩng đầu lên liếc nhìn anh một cái “À, hôm nay fan trên weibo vượt trên trăm vạn, mọi người muốn em đăng quà.” Tống Nam Xuyên liếc nhìn màn hình trên tay cô thấy bức hình lúc nhỏ “Đây là em lúc còn nhỏ à? Đáng yêu quá.” Anh nói xong thì thấy quyển album Bùi Anh đặt ở bên, cầm lên lật qua lật lại “Sao lúc nhỏ em chụp ít hình vậy?” “À... Ba mẹ em không thích chụp ảnh cho em, nhưng ảnh chụp của em trai em thì có rất nhiều.” Lúc còn bé đâu giống như bây giờ, thời nay ai cũng có điện thoại sẵn trên tay, muốn chụp là chụp ngay lúc ấy. Thời đó muốn chụp ảnh thì phải ra tiệm tìm thợ chuyên chụp hình. Tống Nam Xuyên nghe cô nói vậy thì khẽ nhíu mày “Sao lại có người không thích con gái chứ? Lúc mẹ anh biết anh là con trai thì cực kì ghét bỏ.” Bùi Anh phì cười, trước kia cô từng nghe anh nói, mẹ anh luôn muốn có con gái, nhưng mà sinh ba lần vẫn đều là con trai, chắc chắn bà sẽ buồn phiền lắm ha ha ha. Tống Nam Xuyên đưa tay ôm cô, dịu dàng tựa trên đỉnh đầu cô rồi nói “Sau này con của chúng ta, dù là trai hay gái anh sẽ đều thích hết.” Mặt Bùi Anh hơi đỏ lên “Ai muốn sinh con với anh chứ.” “Em.” Bùi Anh “...” Lại bị sụp hố rồi. Tay Tống Nam Xuyên khép quyển album rồi quăng qua một bên, ôm Bùi Anh ngồi lên đùi mình “Hay là giờ chúng ta sinh một đứa đi?” “...Ngài Tống à, chúng ta còn chưa kết hôn đâu.” Tống Nam Xuyên trừng mắt nhìn cô “Em đang ám chỉ với anh gì đó hả? Bùi Anh nhếch mép, cầm quyển album anh quăng qua một bên lại nhét vào tay anh “Anh tiếp tục xem album đi.” Hai tay Tống Nam Xuyên vòng qua lưng cô, ôm cô vào lòng mình, lật qua lật lại mấy trang album “Uhm...Đây là em trai em?” “Phải.” Bùi Anh cũng cúi đầu cùng nhìn vào trang ảnh, lên tiếng đáp. “Em trai em không đáng yêu như em chút nào.” Bùi Anh bật cười thành tiếng “Từ nhỏ em trai em đã được các bạn gái thích lắm.” “Mắt nhìn người của mấy nữ sinh này hạn hẹp thật.” Tống Nam Xuyên vừa lắc đầu vừa nói, “Sau này con gái của chúng ta phải dạy dỗ cẩn thận, đâu thể tùy tiện gặp ai cũng vừa ý được đâu.” “... Anh nghĩ xa xôi quá rồi đấy.” Tống Nam Xuyên nghiêng đầu nhìn cô, khóe miệng thoáng cong lên “Nói đến chuyện sinh con đẻ cái thì đúng là xa vời thật, trước tiên chúng ta cứ hưởng thụ niềm vui tạo ra con cái đi đã nhé.” ... Nói nửa ngày vẫn quay trở lại chỗ ban đầu! Đăng bởi admin Chuyển ngữ Tặc Gia Trước Tết, Tống Nam Xuyên về thành phố C một chuyến, mục đích là để trộm hộ khẩu nhà mình. Anh không báo trước cho bố mẹ vì định cứ tiền trảm hậu tậu đi đã. Không ngờ gừng càng già càng cay, lúc anh về đến nhà ông Tống đã ngồi sẵn trong phòng khách chờ mình. Trong lòng Tống Nam Xuyên hơi kinh ngạc, nhưng vẻ ngoài vẫn ngụy trang như thể chưa có chuyện gì xảy ra “Ba à, hôm nay ba không đến công tỵ ạ?” Ba Tống liếc mắt nhìn anh, hừ cười một tiếng “Con cũng không đến công ty hả?” “Con về thăm ba mẹ mà“. “Thăm à? Ba thấy con về nhà để lấy cái này thì đúng hơn“. Ba Tống đưa tay phải lên, trong tay đang cầm chính quyển hộ khẩu gốc mà Tống Nam Xuyên cần lấy. Tống Nam Xuyên mím môi, anh đi tới ngồi xuống sa lon đối diện với ba “Ba có điều kiện gì thì cứ nói đi ạ“. Ba Tống khẽ ồ “Tổng giám đốc Tống muốn đàm phán làm ăn với ba à?” Tống Nam Xuyên nhìn ông im lặng một lúc mới hỏi “Sao ba biết con về?” “Con tưởng ai nuôi con khôn lớn? Con đó, con chỉ cần nhếch đùi lên là ba biết con muốn ị cái gì rồi“. Tống Nam Xuyên “... Ba ơi, càng ngày ba nói chuyện càng thô tục“. “Ừ, thế con đã hứng đến đây thì phải tới New York ăn tôm hùm ấy nhỉ.” Tống Nam Xuyên “...” Ba mình còn cho người giám thị weibo của Bùi Anh nữa à? “Nhưng con đã quyết phải cưới cô ấy rồi“. Anh tựa vào ghế sa lon, làm ra vẻ như ba thích thế nào thì cứ thế đó đi. Ba Tống nhíu mày “Ba không hiểu con thích cô ta ở chỗ nào nữa?” “Tất cả“. Tống Nam Xuyên đáp lại cực kì dứt khoát. Anh nói xong hai chữ đó, cả phòng khác lại rơi vào trầm mặc. Ánh mắt hai người chạm vào nhau như đang giao chiến trong im lặng. Một lát sau, ba Tống thở dài một hơi “Mà thôi, mẹ con nói rất đúng, trong ba đứa con chỉ có thằng cả là nghe lời, không biết lúc trước sinh hai đứa ra làm cái gì nữa“. Tống Nam Xuyên đáp “Nếu không có con với anh Hai làm giảm hai phần ba sức khỏe của mẹ thì chắc anh cả đã bị mẹ nghịch chết rồi“. Ba Tống “...” Đúng là có lý. Ông ho khan một tiếng “Con đã quyết phải cưới Bùi Anh, thế thì con phải nói rõ với con bé, nếu bước vào cửa nhà họ Tống chúng ta thì hành vi cử chỉ hằng ngày phải chú ý nhiều vào, không được để mấy phóng viên kia bắt được nhược điểm gì, ví dụ như vụ Du Khải Trạch trước kia“. “Cái này ba cứ yên tâm“. Anh hơi ngẩng mắt, nhìn đối diện với ba Tống “Nhưng mà nói đi thì phải nói lại, sao ba cứ chú ý tin giải trí làm gì?” “Hừ, ngày nào cũng thấy mặt con trong giới giải trí, mặt ba cũng sắp dài rồi đây“. “Nếu sau này ngày nào con cũng xuất hiện trên tạp chí tài chính thì ba đưa hộ khẩu cho con ạ?” “...” Ba Tống cau mày nhìn anh rồi ném hộ khẩu ra trước bàn “Cầm đi“. “Cảm ơn ba“. Tống Nam Xuyên đổi mặt, cong môi cầm quyển hộ khẩu gốc đi thẳng ra ngoài cửa. Ba Tống với theo sau lưng anh “Không ăn cơm à?” “Không ăn ạ, con phải vội đi chuẩn bị hôn lễ, sau khi quyết định sẽ thông báo cho ba mẹ sớm“. Tống Nam Xuyên phất phất quyển hộ khẩu trong tay, cười híp mắt rời đi. Ba Tống “...” Người ta hay nói con gái lớn không giữ được trong nhà, mà tại sao ông nuôi đến ba thằng con trai mà vẫn có cảm giác này kia chứ? Sau khi Tống Nam Xuyên ra khỏi nhà họ Tống, anh không chờ được đến lúc về thành phố A mà gọi điện cho Bùi Anh ngay lập tức. Vì chuẩn bị hôn lễ, Bùi Anh cũng không nhận việc gì, lúc này cô đang ở nhà làm bữa trưa. Nghe tiếng di động trong phòng khác vang lên, cô nhẹ nhàng đưa mũi chân hất Tiểu Hắc đang ôm dưới chân mình ra, đi thẳng tới bắt máy “Xuyên Xuyên?” “Anh lấy được hộ khẩu rồi, ba cũng đồng ý chuyện hai đứa mình kết hôn“. Giọng Tống Nam Xuyên nghe hết đỗi nhẹ nhàng. “Thật ạ, tốt quá rồi“. Như bị cuốn theo tâm trạng của anh, khóe môi Bùi Anh cũng bất giác cong lên. Tống Nam Xuyên bên đầu dây nói tiếp “Nhưng mà ba có nói, sau khi kết hôn em nhớ chú ý, đừng có scandal với những người khác, đặc biệt là Du Khải Trạch“. Bùi Anh “...” Cô và Du Khải Trạch có cái gọi là scandal à? Vốn là những tin vô căn cứ hết mà. Nhưng mà lúc này đây cô vẫn ngoan ngoãn đồng ý ngay “Em sẽ chú ý“. Ngoài công việc ra, vốn cô cũng chẳng có tiếp xúc gì với các nghệ sĩ nam khác rồi. “Vậy nhé, giờ anh đang chạy về thành phố A, em xác định thời gian với bố mẹ em đi“. “Vâng, anh ăn cơm chưa?” “Anh chưa ăn“. “Thế em chờ anh về rồi ăn chung nhé, em đang nấu cơm này“. Tống Nam Xuyên nở nụ cười đáp lại “Em ăn trước đi, đừng chờ anh, không lại đói bụng đấy“. “Không sao cả, em ăn lót dạ gì đó là được mà haha, cơm có hai người ăn mới ngon“. Tống Nam Xuyên lại bật cười “Thế em ăn trước đồ ăn vặt thì sao?” “Toàn đồ ăn cho chó cả“. “Phì“. Tiếng cười của anh đứt quãng vang vọng bên tai “Anh Anh, sao em lại khiến người ta thích thế chứ?” Nghe câu “làm cho người ta thích”, Bùi Anh lại tự bổ não là Tống Nam Xuyên đang thừa nhận yêu mình, điện thoại cầm trong tay cũng trở nên nóng phỏng “Không nói với anh nữa, em gọi cho mẹ đây“. Cô nói xong thì tắt máy tức thì, phấn khởi bừng bừng gọi điện thoại cho mẹ. Nghe Tống Nam Xuyên muốn tới nhà gặp gỡ, đương nhiên người nhà Bùi Anh sẽ hoan nghênh cực kì, họ hẹn vào ngày mồng năm dịp Tết sẽ chuẩn bị đón tiếp Tống Nam Xuyên. Quê Bùi Anh là một thành phố nhỏ ở phương Bắc, ở đó không có sân bay, cho nên Tống Nam Xuyên và cô sẽ dừng chân ở sân bay thành phố bên cạnh rồi lái xe về nhà. Từ máy bay đi xuống, Bùi Anh đã bị lạnh cứng đờ. Nhiệt độ ở đây còn thấp hơn cả thành phố A, ngoài trời lạnh đến mức suýt chút nữa cô đã chui lại vào máy bay. “Lạnh lắm à?” Tống Nam Xuyên kéo hai tay cô vào lòng bàn tay mình, vừa xoa vừa hà hơi “Không phải em lớn lên ở phương Bắc này mà, sao lại sợ lạnh chứ?” “Không phải đâu! Trong nhà em có lò sưởi, anh cứ thử ở bên ngoài là biết“. Đây không phải là lần đầu tiên Bùi Anh bị người ta hỏi thế này, cô bất giác chun mũi nhìn Tống Nam Xuyên. Anh bật cười quàng khăn quàng cổ của mình cho cô, vòng từng vòng một “Vậy được không? Còn lạnh không em?” Bùi Anh lắc lắc đầu, thấy anh chỉ còn một cái áo lông cao cổ “Anh không lạnh à?” “Anh không lạnh, anh là đàn ông mà“. Bùi Anh “...” Đàn ông không sợ lạnh với người phương Bắc không sợ lạnh đều là hai lời nói bịp lớn nhất của loài người này đấy. “Thế anh sẽ bị cảm mất, anh mang khăn quàng cổ đi“. Bùi Anh vừa nói vừa gỡ khăn quàng trên cổ mình ra. Tống Nam Xuyên nắm chặt lấy tay cô, trả lời “Anh không lạnh thật, em xem em mặt đỏ lên rồi kìa“. “Không lạnh cũng phải mang, em quàng hai cái khăn quàng cổ sao mà nhìn được chứ“. Bùi Anh nhón chân lên, quàng lại khăn cho anh mà không cho phản kháng. Nữ tiếp viên hàng không bên cạnh không kìm nổi mà lầm bầm chữ “well“. Lạnh hay không thì hai người đi nhanh đi giùm cái! Đứng đây ngược cẩu thì ấm lên được à! Mọi người nói xem, đối mặt với một đôi tình nhân như vậy thì có thể mỉm cười phục vụ được chắc? Đương nhiên cô tiếp viên này cũng biết chuyện giữa Bùi Anh và Tống Nam Xuyên, vốn lúc mới nhìn thấy họ cô còn phấn khích ít nhiều, bây giờ cô chỉ muốn đăng lên weibo bới móc họ mà thôi. Móc thì móc, ngay khi có thời gian rảnh, cô on weibo tung chuyện của cặp tình nhân bất lương này với quần chúng người xem. “Hôm nay gặp được Bùi Anh và Tống Nam Xuyên giữa sân bay, hai người chẳng coi ai ra gì cứ thi nhau ngược cẩu, tôi bị tổn thương sâu sắc. [bye bye] nhé, đoạn đối thoại của họ như sau Em lạnh không? Anh quàng khăn cho em. Em không lạnh, anh mang khăn đó đi. Anh cũng không lạnh, em cứ mang khăn quàng cổ này đi. tôi lạnh, đưa khăn cho tôi! Hai người biến [tức giận mắng]“. Tuy rằng weibo của nữ tiếp viên hàng không này không nổi tiếng là bao, nhưng không biết vì sao, bài đăng này lại bị một weibo hot phát hiện, sau đó đăng lên cho toàn thể cư dân mạng xúm xít vào xem. “Trời đất, tổng giám đốc Tống có tiền như vậy mà không mua nổi một cái khăn quàng cổ nữa sao?!! [bye bye] “Thương cô tiếp viên hàng không quá [cười cry], nhưng mà có thể có mặt ở hiện trường để xem ngược cẩu, tôi cũng thấy hâm mộ rồi [cười cry]” “Đoạn đối thoại này... kịch bản là bà nội Quỳnh Dao sao [cười cry] Bùi Anh“. “Mọi người đều tới xem ngược cẩu hết à, chẳng lẽ chỉ có mình tôi phát hiện sao, hôm nay nữ tiếp viên này bay đến thành phố H, quê của Bùi Anh ở thành phố bên cạnh đó!” “°△°︴ Nói thành phố H cái là thức tỉnh người trong mộng liền! Bùi Bùi dẫn tổng giám đốc Tống về nhà ăn tết sao???” “Paparazi, mấy người theo dõi đưa tin đi. Series tập thứ tám! Hai người về nhà vào cuối năm! Mấy người còn muốn làm việc nữa không đó [tức giận mắng]” “Tôi có một dự cảm mãnh liệt! Một sự kiện làm thịt chó quy mô lớn đang đến gần, tôi chuẩn bị đây“. Chính nữ tiếp viên hàng không cũng không ngờ chuyện mình đăng lên lại giành được sự quan tâm lớn đến vậy, cô vội vàng xóa bài đăng kia đi, nhưng đề tài Bùi Anh đưa Tống Nam Xuyên về nhà ăn tết đã bò lên đứng đầu top chủ đề với tốc độ chẳng khác nào tên lửa. Chỉ có điều cả Tống Nam Xuyên và Bùi Anh đều không biết. Lúc tài xế đưa xe vào khu nhà của Bùi Anh, bảo vệ khu nhà còn há hốc mồm đến mức nhét được một quả táo vào trong. Ông làm bảo vệ lâu như thế mà đây là lần đầu tiên nhìn thấy một chiếc xe sang đó! Thân thích nhà ai vậy ta? Nhìn chiếc xe dần dần đi xa, mãi mà ông vẫn không nỡ chuyển mắt mình sang chỗ khác. “Ở đây“. Lúc xe đi tới dưới lầu nhà họ Bùi, Bùi Anh bảo lái xe dừng lại. Mẹ Bùi và Bùi Tu Nhiên đã đứng dưới lầu chờ đợi, Bùi Tu Nhiên nhận ra chiếc xe này, cậu vội vàng kêu to “Là xe anh rể!” Đang nói giữa chừng thì cửa xe mở ra, Tống Nam Xuyên bước xuống. Bùi Anh cũng đi xuống theo anh rồi giới thiệu “Đây là mẹ em, còn đây là em trai em anh từng gặp rồi đó“. Tống Nam Xuyên gật đầu với cô rồi nhìn về phía mẹ Bùi đang mặc một chiếc áo bông đỏ mới tinh. Không thể không nói, đường nét khuôn mặt của Bùi Anh giống y hệt mẹ mình, mặc dù bây giờ đã có tuổi nhưng anh cũng đoán được lúc trẻ chắc chắn bà ấy đã xinh đẹp ra sao. “Chào dì ạ, con là Tống Nam Xuyên“. “Chào cậu Tống, chào cậu Tống“. Mẹ Bùi không sao dời mắt đi được, trước kia bà từng được xem hình của anh trên báo, nhưng bây giờ lúc nhìn thấy người thật, cậu thanh niên này còn đẹp hơn trên báo chí nhiều lần. Đẹp chỉ là thứ yếu, quan trọng là còn có tiền như vậy, lại còn yêu quý Bùi Tú Quyên nhà ta, quả là tổ tiên đời trước tích đức. Thấy mẹ mình cứ nhìn chằm chằm Tống Nam Xuyên một cách lộ liễu như thế, Bùi Anh đi tới đẩy bà rồi nói “Mẹ, mình vào nhà rồi nói đi, đừng đứng ở đây nữa“. Đúng đúng, lên lầu trước, mời cậu Tống“. Mẹ Bùi nhiệt mình mời Tống Nam Xuyên lên lầu. Đăng bởi admin Chuyển ngữ Tử Nhi Bùi Anh tổng kết lại cuộc sống của mình vào hiện tại, về cơ bản thì mỗi ngày sẽ làm việc trong đoàn làm phim và đắm chìm trong nam sắc. Ừ, lại thêm một lần ăn thịt, cái này là thịt thật. Hôm nay quay phân cảnh nữ chính ăn thịt, hơn nữa còn là nam chính mời nữ chính ăn bò bít tết thượng hạng. Bò bít tết do bếp trưởng nhà hàng của tập đoàn Úc thị tự mình đảm nhiệm, Bùi Anh chụp hình trước theo thông lệ rồi đăng lên weibo. Giống với mọi ngày, fan weibo oán thù bình luận cực kì tích tực. “Từ khi nhận phim Mùa yêu thương, Bùi ta nhanh chóng chuyển mình thành weibo mỹ thực rồi.” “Mỗi ngày đều thấy chị ăn thịt trên weibo, sau này còn xem lại lần nữa trên tv, lòng mệt quá [tạm biệt]” “Bạn Bùi Anh plus sắp online. [mỉm cười]” “Quyết định tối nay ăn bò bít tết [mỉm cười]” “Cơm của Hoàn Vũ thơm ngon có tiếng, nhưng tui chưa bao giờ thấy có weibo nào mất trí như cô [tạm biệt] chỉ cần cô mập mập mập lên.” “Bùi Bùi, đoàn làm phim của chị còn thiếu người không? qaq thể loại của hội ăn thịt qaq” Bùi Anh đăng trên weibo xong rồi chưa đủ, cô còn chạy sang weixin gửi tin cho Tống Nam Xuyên. Anh Anh Đang làm việc ạ? Em đang ăn thịt [hình ảnh] Tống Nam Xuyên “...” Anh tìm ảnh chụp trong album điện thoại, gửi cho Bùi Anh. Tống Cẩu đản Anh cũng có thịt ăn [hình ảnh] Bùi Anh nhìn thoáng qua ảnh chụp anh gửi đến, lập tức đầu chảy đầy vạch đen. Tấm hình anh gửi là lúc Bùi Anh ngủ trên giường. Anh Anh Anh chụp tấm ảnh này hồi nào? [tức giận] Tống Cẩu đản Buổi tối hôm trước? Anh Anh xóa ngay [mỉm cười] Tống Cẩu đản Không được, đây là vật báu có một không hai của anh. [mỉm cười] Bùi Anh “...” Không biết xấu hổ! Buổi tối quay phim xong, Tống Nam Xuyên lại đến đón cô. Lịch làm việc và nghỉ ngơi của đoàn làm phim anh đã xem trước rồi, anh vừa cài dây an toàn giúp Bùi Anh vừa hỏi cô “Ngày mai em được nghỉ phải không?” “Uhm.” Các diễn viên trong đoàn quay liên tục mười ngày thì sẽ được nghỉ một ngày, Bùi Anh tính ngủ hết ngày mai, nghỉ ngơi đàng hoàng một chút. Tống Nam Xuyên gật đầu nói “Vậy mai anh cũng không đi làm.” “...Thân là giám đốc sao anh lại tùy tiện như vậy được?” “Thì bởi vì anh là giám đốc nên mới có thể tùy tiện như vậy chứ.” Tống Nam Xuyên nhướng đuôi mày, nhìn Bùi Anh, “Nếu ngày mai được nghỉ anh sẽ dạy em bơi nhé.” Lông mày Bùi Anh vô thức giật giật lên “Em nói muốn học bơi lúc nào?” “Biết bơi là kĩ năng sinh tồn cơ bản đấy, đương nhiên là phải biết chứ sao, chẳng lẽ em còn muốn rơi xuống nước thêm lần nữa à?” “Tất nhiên là không, bởi vì em có đứng bên bờ sông đâu chứ.” Bùi Anh mỉm cười. “Dù gì hiện tại cũng sắp đến hè rồi, nhất định sẽ có rất nhiều tiệc tùng ở bể bơi, nếu em được mời chẳng lẽ cũng không tính đi hả?” “...Chờ được mời rồi nói sau, ngày mai em muốn ngủ.” “Ok, buổi sáng ngủ, buổi chiều bơi.” Bùi Anh “...” Vốn cô còn tưởng Tống Nam Xuyên chỉ là nhất thời nổi hứng, ai ngờ hôm sau anh thật sự tàn nhẫn kéo cô dậy. Bùi Anh buồn ngủ vò mớ tóc đen hơi rối của mình, mặt mày rất không tốt nhìn anh “Vì sao em phải học bơi chứ? Bao nhiêu năm không biết bơi, chẳng phải em vẫn sống được đó à?” Tống Nam Xuyên mở to mắt vô tội nhìn cô “Nếu em không học bơi, anh sẽ không yên tâm dẫn em đi du thuyền ra biển, cũng sẽ không yên lòng đưa em đi chơi bên bờ biển.” Bùi Anh “...” “Hay là em muốn mặc áo cứu sinh suốt hành trình?” ... Bùi Anh thử tưởng tượng hình ảnh kia một chút, cô cảm thấy mình vẫn nên học bơi đi. Trong biệt thự của Tống Nam Xuyên có hồ bơi, Bùi Anh ăn cơm trưa xong thì theo anh đến hồ bơi. Mặc dù ở đây lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên cô tới nơi này, không ngờ nó lại lớn như vậy. Tống Nam Xuyên đưa cho cô một bộ áo tắm bảo cô đi thay. Bùi Anh nhìn bộ bikini hai mảnh màu xanh biển trong tay, cau mày “Không có bộ nào liền thân sao?” Tống Nam Xuyên kinh ngạc nhìn cô “Thời nào rồi mà có người mặc áo tắm liền thân nữa chứ?” Bùi Anh “...” Em không phục! Nhưng vị giám đốc Tống tài sản kếch xù nào đó lần này chỉ chuẩn bị mỗi một bộ áo tắm, Bùi Anh đành phải đi thay. Lúc cô đi ra, Tống Nam Xuyên cũng đã thay quần bơi, đang nằm nghỉ ngơi trên ghế bên bờ cát. Bùi Anh chần chừ đi qua, Tống Nam Xuyên ngẩng đầu nhìn thấy cô, kìm lòng không được mà cười nói “Rất vừa người, em thế này còn gợi cảm hơn cả không mặc gì nữa ấy.” Bùi Anh chán nản “... Cho nên đây mới là mục đích chính của anh phải không! Háo sắc!” Tống Nam Xuyên đứng lên, hào phóng nói “Không phải anh cũng cho em nhìn rồi mà?” ...Ai thèm nhìn anh! Trong lòng Bùi Anh phỉ nhổ như vậy nhưng ánh mắt vẫn không ngừng lướt qua lướt lại trên cơ bụng tuyệt vời của Tống Nam Xuyên. Nhìn thấy động tác mờ ám đó, Tống Nam Xuyên cười hỏi cô “Em thấy có vừa lòng không?” Bùi Anh “...” Nói thật này tổng giám đốc Tống, không phải anh ghét mấy bộ tiểu thuyết giám đốc này nọ lắm à? Trước tiên Tống Nam Xuyên kéo cô đi vận động làm nóng người, sau đó làm quen với nước ấm rồi mới cho cô xuống nước. Nghe nói phải xuống nước, trong lòng Bùi Anh lại thấy thoáng hoang mang. Cô đứng bên cạnh hồ, nói với Tống Nam Xuyên “Lúc còn bé em học bơi thiếu chút nữa thì chết đuối, thế nên trong lòng em mới có bóng ma tâm lý, không bao giờ muốn xuống nước nữa.” Tống Nam Xuyên vỗ vỗ lưng cô an ủi, anh dịu dàng nói “Không sao, chúng ta đi khu nước cạn, mực nước chỗ đó chỉ có một mét rưỡi, em đứng thẳng người thì đến ngang vai em thôi.” “Được rồi.” Bùi Anh đi theo anh đến khu nước cạn, cẩn thận bước xuống nước. Tống Nam Xuyên vẫn sát bên cạnh nắm chặt lấy tay cô, dẫn cô đi về phía trước hai bước “Em đừng sợ, anh ở ngay bên cạnh mà, không để em chìm xuống đâu.” “Vâng...” “Ai cũng có sức nổi cả, trước tiên em phải cảm nhận cảm giác nổi trên mặt nước đã.” Tống Nam Xuyên nói xong thì kéo hai tay của cô lui về sau mấy bước để cho Bùi Anh từ từ nổi lên trên mặt nước. Hai chân Bùi Anh vừa rời khỏi mặt đất thì bắt đầu luống cuống. Cảm giác sợ hãi chìm trong nước lúc trước cô vẫn còn ghi nhớ, bây giờ mặt vừa tiếp xúc với nước thì cảm giác đó lại cuồn cuộn ập sang. Tống Nam Xuyên thấy cô sợ như vậy thì nhanh chóng chạy lại đỡ cô lên. “Em có sao không?” Hai tay anh vòng qua thắt lưng cô tránh cô lại ngã xuống. Bùi Anh thở hổn hển mấy hơi, dựa trên đầu vai anh nói “Không được, em rất sợ, nhất định em không đi nghỉ bên bờ biển đâu mà.” Tống Nam Xuyên khẽ cười hai tiếng, vỗ nhẹ sau lưng cô trêu chọc “Không sao rồi, em nghĩ tới chuyện lúc trước bị đuối nước sao?” “Uhm, nước tràn đến là em thấy sợ rồi.” Tống Nam Xuyên lại an ủi cô một lúc mới hỏi “Lúc đó xảy ra chuyện gì vậy? Ai dạy em bơi?” “Em trai em...” Bùi Anh khẽ nhíu mày, “Em không biết bơi mà cũng không ai dạy em cả, mấy năm cấp hai lúc nghỉ hè em trai rủ em đi bơi, vỗn em vẫn mang theo phao bơi nhưng mà không ngờ em ấy lại lấy mất, em ấy nói em là học sinh trung học rồi mà còn mang theo phao bơi rất mất mặt... Sau đó em ấy nói dạy em bơi, chân em bị chuột rút, em ấy không kéo em lên được, cuối cùng nhờ một chú bên cạnh cứu em lên.” Lúc ấy Bùi Anh đã nghĩ mình sẽ chết thật rồi, sau khi lên được bờ cả người cô vẫn còn run lẩy bẩy. Về đến nhà thì ba mẹ đã biết chuyện, họ không phê bình em trai nhưng lại dạy dỗ cô một lúc, sau đó cô không học bơi lội gì nữa. “Em trai em không hiểu chuyện gì cả, mình chỉ biết một chút mà còn dám dạy người khác bơi?” Vốn Tống Nam Xuyên đã có ấn tượng không tốt vì trong nhà Bùi Anh phân biệt đối xử giữa với cô và em trai, giờ thêm việc này nữa thì anh lại càng không thích cậu em đó. Bùi Anh không nói gì, Tống Nam Xuyên nhìn cô nói “GIờ em sợ nước như thế chắn chắn không học được gì rồi, thế này đi, trước tiên em học ngâm nước, chờ em quen rồi sẽ không sợ thế nữa.” “Ngâm nước?” Bùi Anh không hiểu lắm. Tống Nam Xuyên giải thích “Em ngồi xổm xuống, ngâm mình trong nước, nín thở xem có thể giữ được bao lâu.” “...Sao nghe có hơi đáng sợ.” Tống Nam Xuyên bị ánh mắt như thỏ nhỏ của cô chọc cười, anh kéo tay cô nói “Không cần sợ, anh vẫn nắm tay em, nhất định sẽ không buông ra.” “Vậy... anh cũng ngâm nước với em sao?” “Phải.” Bùi Anh suy nghĩ một lúc mới gật đầu nói “Vậy được rồi, em sẽ thử xem.” Tống Nam Xuyên cầm một cái kính bơi mang vào giúp cô, sau đó bản thân mình cũng đeo một cái. Anh nắm tay Bùi Anh, mỉm cười với cô “Chuẩn bị xong chưa?” “Rồi ạ.” Bùi Anh gật đầu. “Anh đếm từ một đến ba, chúng ta cùng nhau ngồi xuống.” “Được.” “Một, hai, ba.” Tống Nam Xuyên đếm xong thì ngập vào trong nước đồng thời với Bùi Anh. Nước ùa tới từ bốn phương tám hướng khiến Bùi Anh lại bắt đầu sợ hãi, dường như nhận ra cảm xúc của cô, hai tay Tống Nam Xuyên càng siết chặt hơn, đan vào giữa mười ngón tay cô. Bùi Anh bất giác nhìn về phía anh, Tống Nam Xuyên cong môi cười lại, cả người anh sát lại gần hôn lên môi cô. Lớn thế này rồi nhưng đây là lần đầu tiên Bùi Anh hôn người ta dưới nước, cảm giác đó thực sự rất lạ kì, giống như hô hấp của mình cũng là của đối phương, không sao thiếu được, tìm kiếm đòi hỏi lẫn nhau, giống như câu chuyện đồng thoại lãng mạn trên thế giới. Chìm trong nụ hôn sâu dài của Tống Nam Xuyên, Bùi Anh đã quăng hết nỗi sợ nước lên chín tầng mây. Đến khi không khí trong phổi hai người không còn thừa lại bao nhiêu thì Tống Nam Xuyên mới kéo Bùi Anh đứng dậy. Vừa lên khỏi mặt nước, Bùi Anh thở hổn hển mấy hơi. Tống Nam Xuyên tháo kính bơi xuống, vòng qua thắt lưng cô đỡ cô lên thành hồ “Cảm giác thế nào? Có phải thích hơn lúc hôn trên mặt đất không?” Cả người Bùi Anh còn chưa bình thường trở lại nhưng vẫn cố gắng lườm anh một cái. Tống Nam Xuyên cười xong lại nhích tới hôn lên khóe môi cô, nhìn cô nói “Như vậy sau này lúc ở trong nước em sẽ nhớ lại nụ hôn vừa rồi của chúng ta chứ không phải kí ức của lần chết chìm đó nữa.” Tuy rằng Bùi Anh không muốn thừa nhận nhưng cô vẫn bị những lời đó làm rung động mất rồi, nhất định là do đại não thiếu không khí. Tống Nam Xuyên càng dán sát lại cô, đụng chạm ám chỉ cô “Em nói xem cảm giác yêu ở dưới nước thế nào nhỉ?” “...Anh là đồ háo sắc!” Mặc dù chưa bình tĩnh lại nhưng Bùi Anh vẫn nhịn không được lớn tiếng mắng mỏ anh. “Chỉ trước mặt em thôi.” Tống Nam Xuyên trả lời rất quân tử, vô cùng thẳng thắn, “Hôm nay cứ học thế này đã, chúng ta về phòng, nhé?” “Không về!” “Vậy em muốn ở ngay chỗ này sao?” “...Trong đầu anh không nghĩ được cái gì khác sao?” Tống Nam Xuyên cảm thấy thật oan ức “Hai ngày trước em nói mệt quá, anh đã nhịn không làm, hôm nay khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, em còn muốn chơi xấu thế à? Nghẹn lâu như vậy không tốt cho sức khỏe.” Bùi Anh “...” Cô biết ngay Tống Nam Xuyên dạy cô bơi chắc chắn không có gì tốt mà! Đăng bởi admin

em mù mới yêu anh