Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại. 7.2/10. 165.7K. Tác giả: Nhĩ Phong Trùng. Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Phụ. Nguồn: Sưu tầm. Trạng thái: Đang ra. Tác giả Nhĩ Phong Trùng. -- Thể loại: A3, E7 - Truyện Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại của tác giả Nhĩ Phong Trùng kể vềNữ phụ pháo hôi Giản Nhất Lăng lắc mình biến hóa thành lão đại ẩn danh, không chỉ đối với nam chủ không có Truyện Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại của tác giả Nhĩ Phong Trùng. Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Phụ, Hiện Đại, HE, Khác. Chương 110: Chương 110. Hiện menu TYT - Ứng dụng đọc và nghe truyện tốt nhất. Danh sách . Truyện Team Dịch TYT; Bộ truyện Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại của tác giả Nhĩ Phong Trùng đã và đang nhận được đánh giá rất tích cực của hầu hết độc giả. Hiện tại truyện đã up đến Chương 452. Mời các bạn đọc Chương 452 truyện Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại của tác giả Nhĩ Phong Trùng Chương 365. Chương trước Chương tiếp. "Cái lão thái bà ngu ngốc này, bé ngoan hiện tại là muốn tham gia thi đại học trước tiên, sau khi tham gia thi đại học xong không phải đến lúc đi học đại học sao? Mà các trường đại học tốt không phải đều xa nhà sao?" "Ai nha, thật Bất cứ người phụ nữ nào cũng thích làm đẹp, muốn mình đẹp hơn nên tặng mẹ các sản phẩm làm đẹp là điều vô cùng thích hợp. có tác dụng chống lão hóa cho mẹ. Thời trang Thời trang là món quà không thể thiếu để tặng mẹ vào dịp 20/10. (Ảnh minh họa: Pinterest Tác giả: Nhĩ Phong TrùngEditor: Thuynga0203Số chương: Trên 1000 chươngThể loại: Tiểu thuyết tình cảm, Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Hào môn thế gia, Xuyên thành nữ phụ, Sảng văn, Giả heo ăn hổVăn án:Nữ phụ pháo hôi Giản Nhất Lăng lắc mình biến hóa thành lão đại ẩn danh, không chỉ đối với nam chủ không có hứng thú, tùy thời còn có thể kiêu ngạo lấp lánh làm mù mắt Ldom. Tác giả Nhĩ Phong TrùngEditor Thuynga0203Số chương Trên 1000 chươngThể loại Tiểu thuyết tình cảm, Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Hào môn thế gia, Xuyên thành nữ phụ, Sảng văn, Giả heo ăn hổVăn ánNữ phụ pháo hôi Giản Nhất Lăng lắc mình biến hóa thành lão đại ẩn danh, không chỉ đối với nam chủ không có hứng thú, tùy thời còn có thể kiêu ngạo lấp lánh làm mù mắt mọi người. *Nguyên bản bản sách gốc, các anh em của Giản gia rất chán ghét Giản Nhất Lăng lại thay phiên lên sàn bảo vệ cho côGiản Vũ Tiệp, "Tiểu muội nhà tôi rất nhát gan, các ngươi nhưng đừng dọa nàng."Giản Vũ Mân, "Tiểu muội nhà tôi không ra quá xa nhà, các ngươi nhưng đừng hãm hại nàng."Giản Duẫn Mạch, "Tiểu muội nhà tôi thân thể không tốt, các ngươi đừng khi dễ nàng."Mọi người khóc không ra nước mắt, các người xác định lão đại kia ở nhà các người là mềm mại yếu ớt dễ bị ức hiếp sao?Còn khi dễ nàng, ai dám a!Mọi người cho rằng các anh em Giản gia đã đủ quá phận, kết quả còn có một cái người còn quá phận hơnThịnh gia "Bé Lăng nhà ta rất là yếu ớt, chịu không nổi ức hiếp, các ngươi ức hiếp nàng sinh bệnh, gia liền băm các ngươi cho nàng hầm canh làm thuốc bổ."Mọi người Thịnh gia đôi mắt của người có vấn đề! Kiến nghị đi khám khoa mắt! Editor Thuynga0203 Số chương Trên 1000 chương Thể loại Tiểu thuyết tình cảm, Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Hào môn thế gia, Xuyên thành nữ phụ, Sảng văn, Giả heo ăn hổ Văn án Nữ phụ pháo hôi Giản Nhất Lăng lắc mình biến hóa thành lão đại ẩn danh, không chỉ đối với nam chủ không có hứng thú, tùy thời còn có thể kiêu ngạo lấp lánh làm mù mắt mọi người. * Nguyên bản bản sách gốc, các anh em của Giản gia rất chán ghét Giản Nhất Lăng lại thay phiên lên sàn bảo vệ cho cô Giản Vũ Tiệp, "Tiểu muội nhà tôi rất nhát gan, các ngươi nhưng đừng dọa nàng." Giản Vũ Mân, "Tiểu muội nhà tôi không ra quá xa nhà, các ngươi nhưng đừng hãm hại nàng." Giản Duẫn Mạch, "Tiểu muội nhà tôi thân thể không tốt, các ngươi đừng khi dễ nàng." Mọi người khóc không ra nước mắt, các người xác định lão đại kia ở nhà các người là mềm mại yếu ớt dễ bị ức hiếp sao? Còn khi dễ nàng, ai dám a! Mọi người cho rằng các anh em Giản gia đã đủ quá phận, kết quả còn có một cái người còn quá phận hơn Thịnh gia "Bé Lăng nhà ta rất là yếu ớt, chịu không nổi ức hiếp, các ngươi ức hiếp nàng sinh bệnh, gia liền băm các ngươi cho nàng hầm canh làm thuốc bổ." Mọi người Thịnh gia đôi mắt của người có vấn đề! Kiến nghị đi khám khoa mắt! Nghĩ đến đứa con gái ngoan ngoãn và hiểu chuyện của mình, trái tim người phụ nữ lại dao động. Hà Yến dừng lại, sau đó đổi giọng nhẹ nhàng hơn để thuyết phục, "Đừng suy nghĩ nhiều, chị làm tất cả những điều này là vì con gái. Con gái chị muốn bộ dạng có bộ dạng, muốn tài hoa có tài hoa, theo lý phải trở nên nổi bật. Nếu bởi vì vấn đề tiền bạc, mà con bé không vào được một trường đại học tốt thì sẽ là điều ân hận cả đời. Chị thấy đấy, con bé không chỉ học giỏi mà còn kết bạn với nhiều bạn có hoàn cảnh xuất sắc, tương lai tươi sáng." Câu nói của Hà Yến đã thành công cảm hóa người phụ nữ trung niên, và con gái chính là điểm yếu của bà. "Tôi biết, vì con gái, tôi sẵn sàng làm bất cứ việc gì. Về phần nợ tiên sinh và phu nhân, kiếp sau tôi sẽ làm trâu làm ngựa để trả ơn cho bọn họ!" Hà Yến hài lòng, "Việc này trước đi, tôi bên nhà cũ, lát nữa tôi sẽ xem con bé này, xem rốt cuộc trong hồ lô của nó có chứa gì!" Hà Yến cúp máy sau khi nói. Ban đầu bà gọi điện thoại để hỏi chị Mạc lý do khiến Giản Nhất Lăng đột ngột thay đổi thái độ. Cuối cùng nữ nhân này vô dụng, phải dựa vào chính mình. Tại bàn ăn, Giản Nhất Lăng đã gặp một trong những người anh em họ của mình lần đầu tiên Giản Vũ Tiệp. Giản Vũ Tiệp và Giản Duẫn Náo bằng tuổi nhau, cả hai đều mười bảy. Ngoại trừ Giản Nhất Lăng, hai người này là người trẻ nhất trong số các cháu của Giản gia, và họ kém các anh em khác vài tuổi. Những đứa cháu khác của Giản gia đều đã hai mươi tuổi. Vốn không định sinh thêm con, nhưng Giản lão phu nhân muốn ôm cháu gái vào lòng. Trong dịp Tết Nguyên đán, bà đã nói điều này. Vì vậy, anh cả Giản Thư Hình, con thứ hai Giản Thư Hoằng đã làm việc chăm chỉ trở lại. Kết quả là cùng năm có thêm hai cháu trai. Lúc này, mọi người đã bó tay, Giản lão phu nhân cũng đành chấp nhận số phận của mình. Lại không nghĩ cách một năm, Ôn Noãn ngoài ý muốn có mang. Và đã hạ sinh ra là một bé gái như Giản lão phu nhân vẫn tâm tâm niệm niệm, việc này đã làm lão phu nhân rất vui sướng. Như có câu nói, trồng hoa cố ý hoa không nở, vô duyên trồng liễu liễu lên bông. Giản Vũ Tiệp nhìn thấy Giản Nhất Lăng và mỉm cười với cô ấy. Mặc dù Hà Yến oán hận Giản Nhất Lăng trong lòng, nhưng Giản Vũ Tiệp thực sự thích cô em họ duy nhất của mình. Đây là em gái duy nhất của họ, và cô ấy rất dễ thương. Lúc nhỏ cô ấy giống như một con búp bê vậy, và anh ấy thích cô bé từ đó. Nhưng có quá nhiều anh em ở nhà, hắn không cướp được, mỗi lần đều chỉ có thể từ xa đứng nhìn. Không có biện pháp, ai khiến anh ta và Duẫn Náo là người trẻ nhất trong số các anh em, sức mạnh tương ứng cũng kém hơn nhiều so với các anh em khác. Anh không có nhiều cơ hội gặp người em họ Giản Nhất Lăng, người thường ở bên trong Giản gia, mà lúc đó thường có đầy đủ cả nhà. Có rất ít cơ hội không ai khác như thế này. Vì vậy, Giản Vũ Tiệp đã nắm bắt cơ hội để bày tỏ sự ưu ái của mình trước mặt em gái. Giản Nhất Lăng cũng đáp lại Giản Vũ Tiệp với một nụ cười. Nụ cười rất nông nhưng trong mắt Giản Vũ Tiệp lại đặc biệt dễ thương. Giản Vũ Tiệp ngồi cạnh Giản Nhất Lăng trong bữa ăn, và liên tục gắp rau cho Giản Nhất Lăng. "Nhất Lăng muội muội, em ăn nhiều một chút, để cao lên một chút. Khi anh mười lăm tuổi, anh so với em còn cao hơn nửa cái đầu!" Giản Nhất Lăng là so với bạn cùng lứa tuổi thì có vẻ nhỏ hơn. Rõ ràng là cậu ấy đã học cấp 3 rồi, nhưng trông cậu ấy như học sinh cấp 2 vậy. "Đúng, đúng, đúng rồi, Tiểu Lăng nên ăn nhiều hơn, đừng kiểm soát chế độ ăn uống để giữ dáng. Con vẫn còn nhỏ, đang tuổi lớn, dáng người sau này chú ý cũng không muộn." Hà Yến cũng vội vàng khuyên bảo. "Hãy ra cửa xem một chút." Sau một thời gian trầm tư, Giản Duẫn Náo đề nghị."Được." Mạc Thi Vận đồng người cùng nhau ra cửa biệt thự."Cậu đã đặt món quà ở đâu?" Giản Duẫn Náo hỏi Mạc Thi Vận."Đây." Mạc Thi Vận chỉ vào vị trí cạnh cửa và nói, "Mình không biết rằng.. hôm đó mình sẽ ăn tối với cậu, vì vậy mình đã nghĩ đến việc đặt nó ở cửa. Sẽ có người lấy nó ra khi họ nhìn thấy."Nếu Mạc Thi Vận đặt ở vị trí này, ai đó nhìn thấy nó sẽ đem vào mới Duẫn Náo nhìn xung quanh và tìm thấy một túi giấy trong bụi cây cách cửa không giấy ướt và nhàu nát vì ràng là cái túi đã ở chỗ này mấy ngày Duẫn Náo mở chiếc túi và lấy ra chiếc áo len đen và chiếc khăn quàng cổ."Đây có phải là món quà cậu chuẩn bị không?" Giản Duẫn Náo hỏi Mạc Thi Thi Vận đi tới, với lương tâm cắn rứt, cô cẩn thận xem xét chiếc áo len và khăn quàng cổ, rồi gật cô đập nhanh, đây là lần đầu tiên cô nói dối như vậy khiến cô cảm thấy rất khó cứ tự nhủ trong lòng rằng qua đi liền tốt, qua đi liền tốt, sẽ không có chuyện gì, cô có thể để chuyện này vào quá khứ, còn có thể giữ được việc của Duẫn Náo cau mày khi nhìn chiếc túi trên tay nên Thi Vận không nói dối, cô ấy thật sự đã tặng quà cho anh trai không biết tại sao, món quà cô ấy tặng lại bị vứt bỏ trong bụi cây, và Giản Nhất Lăng tình cờ tặng cho anh trai mình một chiếc áo len và chiếc khăn quàng cổ cùng màu trong cùng một bao sao mọi thứ lại có thể tình cờ đến vậy?Trong khi Giản Duẫn Náo đang suy nghĩ, Giản Duẫn Thừa đi đến, "Sao vậy?" Giản Duẫn Thừa mắt của Giản Duẫn Thừa quét qua chiếc túi giấy nhàu nát mà Giản Duẫn Náo cầm trên tay và chiếc áo len thủ công cũng màu đen mặc dù kiểu dáng khác theo là nhìn Mạc Thi Vận bên cạnh cậu ấy."Anh à, Thi Vận không nói dối. Anh thấy không, đây là món quà sinh nhật mà cô ấy muốn tặng anh. Em chỉ không biết tại sao món quà mà cô ấy chuẩn bị cho anh lại bị ném vào bụi cây."Giản Duẫn Náo giải thích với Giản Duẫn túi giấy trên tay cho Giản Duẫn Thừa."Ồ? Vậy à?" Giản Duẫn Thừa đáp lại lời của Giản Duẫn Náo, trong khi nghiên cứu Mạc Thi Thi Vận bắt gặp ánh mắt của Giản Duẫn Thừa, cố nén sự lo lắng trong lòng, cố gắng làm cho bản thân bình tĩnh nhất có thể."Thực xin lỗi đại thiếu gia, tôi không biết túi giấy ngày đó không phải của tôi. Tôi nhìn không kỹ, thấy An tẩu lấy vào, tôi nghĩ là của tôi. Là lỗi của tôi. Tôi đã quá bất cẩn."Mạc Thi Vận xin lỗi Giản Duẫn Thừa thẳng thắn về những sai lầm của mình, thái độ chân Duẫn Náo giúp Mạc Thi Vận nói chuyện, "Anh à, anh không thể trách Thi Vận, cũng không biết ai lại vứt món quà mà người ta đặt trước cửa.""Như vậy à, kia thật đúng là không vừa khéo."Giản Duẫn Thừa đánh giá một câu rồi quay trở về phòng làm việc của anh Thi Vận nhìn theo bóng lưng Giản Duẫn Thừa rời đi, trong lòng cảm thấy có chút bất không biết tại sao, mặc dù Giản Duẫn Thừa chỉ nói "không vừa khéo", cô luôn cảm thấy rằng anh ta vẫn đang nghi ngờ điều gì Duẫn Náo xin lỗi Mạc Thi Vận, "Xin lỗi, mình không tìm hiểu kỹ sự việc. Mình vừa rồi làm cậu sợ?"Mạc Thi Vận lắc đầu, "Không sao, không trách cậu, đây chỉ là hiểu lầm, giải thích rõ ràng là tốt rồi.""Ừm, cảm ơn cậu đã không trách mình."Mạc Thi Vận vẫn ân cần như mọi khi. Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

nữ phụ muốn làm lão đại