Chó ăn hạt điều được không - Câu trả lời là có. Chó hoàn toàn có thể ăn hạt điều, loại hạt giàu dưỡng chất có lợi và hương vị bùi ngậy thơm ngon. Hạt điều khá an toàn khi cho chó ăn, thường dạng nguyên chất được trồng tự nhiên nên lành tính, dễ ăn. Nước Trung thu không chỉ là Tết đoàn viên mà đây còn là ngày Tết thiếu nhi. Vì thế, trong ngày này, ngoài việc tặng quà thì các ông bà, bố mẹ và thầy cô giáo cũng đừng quên gửi những lời chúc Trung thu cho các bé, mong cho bé những điều may mắn và an lành nhất. Qua việc đọc tác phẩm ở nhà, theo em, không thể đổi tên truyện Lão Hạc thành Con chó vàng được vì: Nhân vật chính ở trong bài văn này là Lão Hạc; Con chó Vàng chỉ là một nhân vật trong một câu chuyện của Lão Hạc; trong xuyên suốt bài văn, Con chó Vàng chỉ được nhắc Người đàn ông ở Đà Nẵng thả chó Pitbull cắn hàng xóm gây thương tích vừa bị bắt tạm giam để điều tra hành vi Cố ý gây thương tích. Tin tức trong ngày hôm nay. Chiều 22/9, Công an quận Sơn Trà (TP. Đà Nẵng) cho biết, vừa thực hiện lệnh bắt tạm giam 3 tháng đối với 20 điều sau đây có thể là những gợi ý tốt để các bậc cha mẹ thể hiện tình cảm với con khi chúng còn bé, đồng thời là cách giáo dục tốt với con bạn. Tình cảm ba mẹ với con cái là thiêng liêng và những đứa con luôn là tài sản vô giá của các bậc cha mẹ. Taisach.org - Quyển sách Những Điều Mẹ Chưa Kể thuộc chủ đề Sách Tâm Lý - Giáo Dục Nuôi Dạy Con và có hơn 54000 độc giả đón đọc. Những Điều Mẹ Chưa Kể được bán với giá 79.200đ, bạn có thể mua sách để ủng hộ tác giả. Bạn đang xem: Những Điều Mẹ Chưa Kể PDF. tcYXfe. Đoàn Thôn là một cái phố chợ tồi tàn gần ngay một huyện lị nhỏ ở trung châu. Hai dãy nhà lụp xụp, mái tranh xuống thấp gần đến thềm, che nửa những cái chái nứa đã mục nát. Gần đấy là những quán chợ xiêu vẹo đứng bao bọc một căn nhà gạch có gác bưng bít như một cái tổ chim, nhà của một người giàu trong làng làm ra để bán hàng. Người ở phố chợ là bảy tám gia đình nghèo khổ không biết ở đâu, mà người dân trong huyện thường gọi một cách khinh bỉ những kẻ ngụ cư. Họ ở đâu đến đây kiếm ăn trong mấy năm trời làm đói kém, làm những nghề lặt vặt, người thì kéo xe, người thì đánh dậm, hay làm thuê, ở mướn cho những nhà giàu có trong làng. Người ta gọi mọi gia đình bằng tên người mẹ, nhà mẹ Hiền, nhà mẹ Đối, nhà mẹ Lê. Những gia đình này giống nhau ở chỗ cùng nghèo nàn như nhau cả. Nhà mẹ Lê là một gia đình một người mẹ với mười một ngươì con. Bác Lê là một người đàn bà quê chắc chắn và thấp bé, da mặt và chân tay nhăn nheo như một quả trám khô. Khi bác mới đến phố, ai ai cũng chú ý đến đám con của bác mười một đứa, mà đứa lớn mới có mười bảy tuổi! Đứa bé nhất hãy còn bế trên tay. Mẹ con bác ta ở một căn nhà lá. Chừng ấy người chen chúc trong một khoảng rộng độ bằng hai chiếc chiếu, có mỗi một chiếc giường nan gãy nát. Mùa rét thì trải ổ rơm đầy nhà, mẹ con cùng nằm ngủ trên đó, trông như một cái ổ chó, chó mẹ và chó con lúc nhúc. Đối với người nghèo như bác một chồ ở như thế cũng tươm tất lắm rồi. Nhưng còn cách kiếm ăn? Bác Lê chật vật, khó khăn suốt ngày cũng không đủ nuôi từng ấy đứa con. Từ buổi sáng tinh sương, mùa nực cũng như mùa rét, bác ta đã phải trở dậy để đi làm mướn cho những người trong làng. Những ngày có người mướn ấy, tuy bác phải làm vất vả, nhưng chắc chắn buổi tối được mấy bát gạo và mấy đồng xu về nuôi lũ con đói đợi ở nhà. Đó là những ngày sung sướng. Nhưng đến mùa rét, khi các ruộng lúa đã gặt rồi, cánh đồng chỉ còn trơ cuống rạ, dưới gió bấc lạnh như lưỡi dao sắc khía vào da, bác Lê lo sợ, vì không ai mướn bác làm việc gì nữa. Thế là cả nhà nhịn đói, mấy đứa nhỏ nhất con Tý, con Phún, thằng Hy mà con chị nó bế, chúng nó khóc lả đi mà không có cái ăn. Dưới manh áo rách nát, thịt chúng nó thâm tím lại vì rét như thịt con trâu chết. Bác Lê ôm lấy con trong ổ rơm, để mong lấy cái ấm của mình ấp ủ cho nó. Thằng con lớn thì từ sáng đã cùng thằng Ba ra cánh đồng kiếm con cua, con ốc, hay sau mùa gặt, đi mót những bông lúa còn sót lại trong khe ruộng. Thật là sung sướng, nếu chúng mang về được một lượm, trong những ngày may mắn. Vội vàng bác Lê đẩy con ra, vơ lấy bó lúa, đem để xuống dưới chân vò nát, vét hột thóc giã lấy gạo. Rồi làm một bữa cơm nóng lúc buổi tối giá rét, mẹ con ngồi chung quanh nồi cơm bốc hơi, trong khi bên ngoài gió lạnh rít qua mái tranh. * * * Cuộc đời của gia đình bác Lê cứ như thế mà lặng lẽ qua ngày nọ rồi lại đến ngày kia. Tuy vậy cũng có những ngày vui vẻ. Những ngày nắng ấm trong năm, hay những buổi chiều mùa hạ, mẹ con bác Lê cùng nhau ngôì chơi ở trước cửa nhà. Các người hàng xóm cũng làm như thế, các bà mẹ ngồi rủ rỉ với nhau những câu chuyện kín đáo; các trẻ con nô đùa dưới quán chợ, còn các bà già thì ngồi giũ tóc cho chúng và gọt tóc chúng bằng mảnh chai sắc. Thằng cả ngồi đan lại cái lờ. Còn những đứa khác chơi quanh gần đấỵ Trong những ngày hè nóng bức, con bác Lê đứa nào cũng lở đầu. Bác ta bảo là một cái bệnh gia truyền từ đời ông tam đại nên bác lấy phẩm xanh bôi cho chúng nó. Trông mẹ con bác lại càng giống mẹ con một đàn gà, mà những con gà con người ta bôi xanh lên đầu cho khỏi lẫn. Người phố chợ thường nói đùa bác Lê về đàn con đông đúc ấỵ Bác Đối kéo xe, người vui tánh nhất xóm, không lần nào đi qua nhà bác Lê mà không bảo - Bác phải nhớ thỉnh thoảng đếm lại con không quên mất. Bác Lê bao giờ cũng trả lời một câu - Mất bớt đi cho nó đỡ tội. Nhưng mọi người biết bác Lê quí con lắm. Tuy bác hết sức công bằng, người ta cũng thấy bác yêu thằng Hy hơn cả. Nó là con thứ chín, ốm yếu, xanh xao nhất trong nhà. Bác thường bế nó lên hôn hít, rồi khoe với hàng xóm, nội cả nhà chỉ có nó là giống thầy cháu như đúc. Rồi bác lại ôm con ngồi lặng yên một lát, như để nhớ lại chuyện gì đã lâu lắm. Những đêm sáng trăng mùa hạ, cả phố bắc chõng ngồi ngoài đường, vì trong nhà nào cũng nóng như một cái lò, và hàng vạn con muỗi vo ve. Dưới bóng trăng, những đá rải đường trông đen lay láy và lấp loáng ánh sáng. Đất hãy còn giữ cái nóng buổi trưa và bốc lên một cái mùi riêng, lẫn mùi rác bẩn và mùi cát. Mọi người họp nhau nói chuyện. Trẻ con nghịch chạy quanh các bà mẹ, hình như quên cảnh khổ sở, hèn mọn, ai ai cũng vui vẻ chuyện trò, tiếng cười to và dài như người lớn, xen lẫn với tiếng khúc khích của các cô gái chúm chụm sát nhau trong bóng tối, người ta thấy tiếng bác Hiền nói vang, tiếng bác Đối thuật lại buổi xe kiếm may mắn. Trong một căn nhà đưa ra một tiếng võng và tiếng hát lanh lảnh của bác Đối gái, đã đem hết tiền buổi xe kiếm được của chồng vào hiệu khách mua một cân táo tầu rồi nằm võng vừa nhai vừa hát trống quân “Ngày xưa, có anh Trương Chi… Mấy năm sau, sự kiếm ăn ngày một thêm khó khăn. Buổi chợ họp không đông đúc như trước. Những tiếng nói chuyện trong sương lúc mờ sáng của các người hàng sáo gánh gạo kĩu kịt trên đò để đem xuống huyện bán, người ta không nghe thấy nữa. Cái đói kém đến chen lần trong các phố chợ. Bác Hiền ngày nào cũng gánh hàng đi rồi lại gánh hàng về. Còn thường thấy bác Đối kéo cái xe không, đi lảng vảng trong huyện và vợ bác cũng không hay nằm võng hát trống quân nữa. Bác Lê trong lúc ấy, đi khắp các nhà trong làng, xin làm mướn, nhưng các nhà có ruộng không ai mướn. Bác có làm không công, người ta cũng chỉ cho có nửa bát gạo, đùm bọc về không đủ cho ba đứa con ăn. Những ngày nhịn đói liên tiếp nhau luôn. Bác Lê thấy đàn con ngày một gầy còm, buổi chiều bác mệt nhọc chán nản trở về, hỏi thằng cả xem có đánh được ít cá nào không, thì nó buồn rầu khẽ lắc đầu, trả lời rằng các hồ ao người ta đã cấm không cho nó thả lờ nữa. Mùa rét năm ấy đến, giá lạnh và mưa gió lầy lội. Đàn con bác Lê ôm chặt lấy nhau rét run trong căn nhà ẩm ướt và tối tăm vì đèn đuốc không có nữa. Mấy gia đình ở phố chợ đều đói rét và khổ sở. Nhưng mỗi nhà đều lặng lẽ, âm thầm và chịu khổ một mình, không than thở với láng giềng hàng xóm lời gì, ai nấy đều biết cũng nghèo khốn như nhau. Một buổi chiều, mà đàn con đã nhịn đói suốt buổi, bác Lê vá lại manh áo rét, gọi đứa cả đến rồi bảo - Ở nhà trông các em, tao vào ông Bá xem có xin được ít gạo nào không? - Ban sáng u đã vào nhà người ta có cho đâu, cậu Phúc lại còn bảo hễ u vào nữa thì cậu ấy thả chó ra cắn. Bác Lê đáp - Nhưng biết làm thế nào! Không có thì lấy gạo đâu ra mà ăn? Thôi tao cứ liều vào lần nữa xem sao. Nói xong, bác Lê mở cửa liếp ra đi. Trong lòng bác vẫn có chút hy vọng trong buổi sáng lúc vào xin gạo. Ông Bá đã đuổi mắng không cho. Bác nhớ lại cải cảnh sang trọng, ấm cúng trong nhà ông Bá. Những chậu sứ, câu đối thếp vàng sáng chói. Không lẽ ông Bá giầu có thế mà không thí cho mẹ con bác được bát gạo hay sao? Ở nhà, đàn con bác ngồi nhìn nhau đợi trong ổ rơm. Bác đi đâu không thấy về. Thằng Hy lắng tai nghe tiếng chó cắn trong làng rồi bảo chị nó - Hình như u về đấy chị ạ. Thằng cả đi lại bên cửa bếp nhìn ra ngòai. Bỗng có tiếng chân người rầm rập, đến tiếng gọi, rồi lũ trẻ thấy bác Đối và một người nữa khiêng bác Lê vào trong nhà. Trên bắp chân người mẹ, máu đỏ chảy ròng ròng. Thằng cả hiểu ngay mẹ nó bị chó ông Bá cắn. Bác đặt người bị thương xuống chiếu rồi ra đi sau khi dặn - Bây giờ, bác lấy lá lốt mà dịt cho nó cầm máu. Chó tây cắn thì độc lắm đấy. Khi bác đi khỏi, lũ trẻ xúm quanh lấy mẹ. Thằng Hy vừa mếu máo vừa hỏi - U làm sao thế, u? Bác Lê nén cái đau, giảng cho con biết - Thật cậu Phúc ác quá! Đã không cho thì thôi lại còn thả chó ra đuổi, tao đã chạy mà không kịp, nên nó cắn phải. May gặp bác Đối, chứ không biết bao giờ mới lê được về đến nhà. Bác ngừng lại nhìn đàn con ốm yếu, rồi thở dài - Thế là mẹ con lấy gì ăn cho đỡ đói bây giờ. Thằng Hy òa lên khóc, con Tý cũng khóc theo. Bác Lê giơ tay ôm chúng nó vào lòng nghĩ thân phận mình, bác cũng ứa nước mắt. Đêm ấy, bác Lê lên cơn sốt. Những cái rùng mình lạnh lẽo nối nhau lướt trên da bác, manh chiếu rách không đủ đắp ấm thân. Trong lúc mê sảng, bác Lê tưởng nhớ lại cả cuộc đời mình, từ lúc còn bé đến bây giờ, chỉ toàn những ngày khổ sở nhọc nhằn. Cái nghèo không biết tự bao giờ đã vào nhà bác. Lúc sinh ra bác đã thấy nó rồi, và từ đó nó cứ theo liền bác mãi. Nhưng có người mướn làm thì không đến nỗi. Bác nhớ lại những buổI đi làm khó nhọc, nhưng bác vui vẻ được lĩnh gạo về cho con, những bữa cơm nóng mùa rét, những lúc thằng Hy và con Tý vui đùa giằng co chiếc bánh bác mua cho chúng. Rồi đến những ngày đi mót lúa mỏi lưng trên cánh đồng, nhặt những bông lúa thơm, những lúc vò lúa dưới chân... Bác Lê nhớ lại cái cảm giác vui mừng khi thấy cạnh bông lúa sắc sát vào thịt da. Đấy còn là những ngày no đủ. Rồi đến những buổi chợ sáng, những ngày nhịn đói như hôm naỵ Bác mơ màng thấy vàng son chói lọi trong nhà ông Bá, thấy nét mặt gian ác của cậu Phúc, con chó tây nhe nanh chồm đến. - Trời ơi! Sao tôi khổ thế này? Tiếng kêu thất thanh của bác làm lũ trẻ giật mình, chúng nó ngồi dậy đưa mắt sợ hãi nhìn người mẹ. Hai hôm sau, bác Lê lại lên cơn mê sảng rồi chết. Người trong phố chợ gom góp nhau mua cho bác một cỗ ván mọt, rồi đưa giúp bác ra cánh đồng, chôn vùi dưới bãi tha ma nhỏ ở đầu làng. Khi trở về, qua căn nhà lạnh lẽo âm u, họ thấy mấy đứa con nhỏ con bác Lê ngồi ở vỉa hè. Con Tý đang dỗ cho thằng Hy nín khóc, nói dối rằng mẹ nó đi chợ một lát rồi sẽ về. Nhưng họ biết rằng bác Lê không trở về nữa và họ thấy một cái cảm giác lo sợ đè nén lấy tâm can họ, những người ở lại, những người còn sống mà cái nghèo khổ cứ theo đuổi mãi không biết bao giờ hết. “Thương cho voi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi” là câu nói ông bà ta luôn nhắc tới mỗi khi cần răn đe, dạy dỗ và giáo dục con cái. Xưa nay ông bà ta vốn cho rằng cách để bạn có thể nhận ra những lỗi sai của mình và sửa chữa hoàn thiện mình tốt hơn chính là biện pháp uốn nắn bằng đòn roi. Việc giáo dục hà khắc bằng đòn roi hay những hình phạt nặng nề tuy mang mục đích tốt nhưng lại dẫn đến không ít những hậu quả về sau. Đối với con người cũng vậy mà đối với thú cưng cũng vậy, huấn luyện chó mèo bằng đòn roi tiềm ẩn những nguy hiểm gì?Chăm sóc thú cưngHuấn luyện chó mèo bằng bạo lực, đặc biệt là việc đánh vào mũi/mõm của chó mèo, là một phương pháp dạy dỗ thú cưng lỗi thời, để lại nhiều hậu quả khôn lường. Theo trang Pet Helpful, việc đánh vào mũi của những chú chó không những không giúp chúng hiểu được lỗi sai mà chúng mắc phải mà còn khiến chúng hiểu lầm rằng đây là những hành vi đùa giỡn quá chừng mực, điều đó dẫn tới việc chú chó có những phản ứng như cắn hay phòng thủ. Cách răn đe này không chỉ không đem lại được kết quả như mong muốn mà còn tạo ra những tác hại lớn tới sức khỏe thú sao không nên đánh vào mõm hay mũi của chó mèo?1. Tổn thương sức khỏe thú cưngTrong các hoạt động hàng ngày của thú cưng, đa số đều cần sử dụng chiếc mũi từ việc đánh hơi đồ ăn đến làm quen môi trường mới hay kết bạn. Ngoài chức năng khứu giác, chiếc mũi còn chính là một công cụ để chó mèo kiểm soát thân nhiệt từ đó có thể chẩn đoán được liệu thú cưng có đang trong trạng thái khỏe mạnh nhất hay không. Dễ dàng nhận thấy chiếc mũi nhỏ đóng vai trò vô cùng quan trọng đối với chó mèo trong việc nhận thức hay xác định tình trạng sức khỏe của đánh hơi mùi hương của thức ănMặc dù mũi là một bộ phận đóng vai trò vô cùng quan trọng đối với chó mèo, nhiều người không hề biết điều này. Một số người nuôi chó mèo vẫn tin rằng việc đánh vào mũi thú cưng là một cách vô hại để uốn nắn chúng trở nên ngoan ngoãn. Theo Chương trình nghiên cứu Hành vi của Mèo SPCA San Francisco, trên thực tế điều này hoàn toàn sai trái, nỗi đau mà hành động này mang tới cho mỗi chú chó hay cô mèo đều có thể tương đương với cảm giác khi con người chúng ta bị cây lăn bột đập vào là bộ phận nhạy cảm trên cơ thể của mèoVCA Animal Hospitals cũng cho biết, vùng mũi của chó mèo rất nhạy cảm và mỏng manh, tập trung rất nhiều dây thần kinh, mạch máu nhằm giúp chúng hít thở, đánh hơi, nhận thức, giao tiếp, tìm bạn, tránh kẻ thù... Như vậy, chiếc mũi của chó mèo giữ vai trò giống như một chiếc ăng ten của chúng. Khi chúng ta răn đe bằng cách đánh vào mũi chó mèo có thể gây ra sự khó chịu hoặc tệ hơn là đau đớn cho cơ thể của chúng. Việc này sẽ tác động xấu đến cơ thể cũng như cách sinh hoạt hàng ngày của một số trường hợp, khi chúng ta tác động một lực quá lớn sẽ khiến cho thú cưng bị thương nặng hơn như chảy máu mũi, khó cầm máu,... Một điều rất cần lưu tâm là, khi sự cố xảy ra, chúng ta không nên chủ quan, cần phải đưa thú cưng đến gặp bác sĩ thú y ngay lập tức. Điều này nhằm đảm bảo thú cưng vẫn đang trong tình trạng ổn định và tránh dẫn đến tình huống nguy Chấn thương tâm lý của thú cưngBên cạnh việc gây ra những ảnh hưởng về lối sinh hoạt, sức khỏe thể xác, việc đánh vào mũi các chó mèo còn gây ra nguy cơ chấn thương về mặt tinh thần của chúng. Dù là vì lý do gì thì việc dùng bạo lực để dạy dỗ cũng sẽ tác động xấu đến tâm lý và thể chất của chó mèo. Trang Mi Dog Guide cho rằng việc giáo dục bằng đòn roi đối với thú cưng là điều không nên, đặc biệt là nó còn có thể phá hủy mối quan hệ giữa thú cưng và người nuôi thú luyện chó cưng bằng cách đánh vào mũi có thể làm chó cưng lo lắng, sợ hãiDùng đòn roi để đưa chó mèo vào nền nếp sẽ tạo ra tâm lý sợ hãi của chó mèo đối với chủ nuôi chó mèo. Nếu hành động này tái diễn trong thời gian dài, tâm lý của chúng sẽ trở nên bất ổn, dễ sợ hãi hơn khi bạn cố gắng cưng nựng hoặc an ủi chúng. Nỗi sợ lâu dần sẽ làm chó mèo trở nên thu mình lại đồng thời làm phai mờ đi tình yêu thương và dần đẩy khoảng cách giữa bạn và chúng ngày một xa hơn. Nỗi sợ của thú cưng sẽ dần leo thang và bạn sẽ dần trở thành nỗi ám ảnh đối với luyện thú cưng không dùng đến đòn roiTrong thực tế, việc nuôi dưỡng và dạy dỗ chó mèo cần có sự kiên nhẫn lớn đến từ người nuôi. Người nuôi thú cưng cần hiểu rõ việc đánh mắng sẽ ảnh hưởng lớn như thế nào đối với thú cưng cả về mặt tâm lý lẫn thể xác từ đó kiềm chế được cơn giận dữ và đưa ra được những biện pháp huấn luyện đúng đắn hơn trong quá trình nuôi luyện thú cưng một cách khoa họcSự thật là, việc huấn luyện chó mèo bằng cách đánh mắng sẽ không hiệu quả bằng việc bạn chăm sóc, thương yêu các bé đúng cách. Chăm sóc chó mèo bằng những bữa ăn tươi đủ đầy dinh dưỡng để tăng cường sức khỏe, các bài tập thể dục, vui chơi, luyện tập để cải thiện tính cách, tâm trạng mới là cách huấn luyện khoa học. Có thể ban đầu chó mèo sẽ không biết cách đi vệ sinh đúng chỗ, hoặc phá phách nghịch ngợm, điều bạn cần chính là sự bình tĩnh và kiên nhẫn. Bạn hãy từ từ chỉ ra lỗi sai, dành nhiều thời gian quan tâm đến chó mèo hơn, từ đó hiểu được tâm tư, nguyện vọng, tính cách và điều chỉnh hành vi của chó mèo. Pet Choy xin bật mí cho các bạn là tập thể dục và chơi đùa thường xuyên với chó mèo có thể khiến chó mèo gia tăng tình cảm đối với người nuôi chó mèo đồng thời giúp chúng trở nên ngoan ngoãn, dễ bảo hơn đó. Cụ thể về phương pháp tập thể dục cho chó mèo thì Pet Choy có bài viết riêng ở mục Cẩm nang, các bạn có thể click chuột để tìm nhé! Chó mèo hư, không nghe lời chẳng qua chỉ là do chúng ta huấn luyện chưa đúng cách thôi. Nếu các bạn chịu khó nghiên cứu thì sẽ có thể dạy dỗ thú cưng của mình một cách khoa học mà không cần dùng đến đòn roi. Điều duy nhất chúng ta cần để dạy dỗ các chú chó cô mèo tinh nghịch là một trái tim yêu thương thú cưng cùng lòng kiên nhẫn. Đừng vội bỏ cuộc khi chó mèo chưa thể hiểu ý bạn ngay vì mọi thứ đều cần thời gian để thay đổi. Hãy thử lại mỗi ngày đến khi chó mèo nhà bạn trở thành các bé cưng ngoan ngoãn. Chúc các bạn thành công! “Mộng mộng… Mộng mộng… Chúng ta… Tìm một chỗ làm một lần a” “Vù vù… Chủ nhân thật sự là H” nói là nói như thế nào, mộng mộng vẫn là mặc cho Lâm Khắc kéo lấy nàng đi lầu 3, chỗ đó có không ít không phòng học, trong thường ngày cơ hồ chưa từng đệ tử đi, có thể thuận tiện Lâm Khắc làm đủ loại không thuần khiết sự tình. Lầu 3 quả nhiên không có người. Tiến tối bên trong giáo sư, Lâm Khắc liền khẩn cấp không chờ được ôm mộng mộng hôn lấy đối phương thơm ngọt khuôn mặt. “Nha… Chủ nhân… Ngươi quá nóng lòng” “Hắc hắc, mộng mộng ngươi còn là xử nữ a” đem mộng mộng ôm lên đặt ở bỏ trống phòng học bàn học phía trên, tách ra nàng trắng nõn hai chân, cởi xuống quần lót, Lâm Khắc đều đã có thể rõ ràng nghe được chính mình nuốt xuống nước miếng âm thanh. Hồng phấn mật huyệt miệng theo hô hấp tần suất hơi hơi thu phóng , không thể kiềm được Lâm Khắc đem ở mộng mộng hai chân, đem côn thịt trực tiếp chống đỡ ở tại mộng mộng nơi bí mật. “Mộng mộng, ta muốn tiến vào” “Ân…” Mộng mộng mặt phấn phía trên có chút phiếm hồng rồi, dù sao cũng là lần thứ nhất, thiếu nữ phải có phản ứng mộng mộng cũng là cũng không thiếu hụt . Được đến mộng mộng cho phép, Lâm Khắc thở sâu thở ra một hơi, ngưỡng eo nhất đưa, đem to lớn côn thịt cắm thẳng vào mộng mộng mật huyệt nội Côn thịt đột phá trinh tiết tượng trưng, tùy theo mộng mộng mị hoặc nũng nịu rên rỉ, một loạt đi ra, là dính tại Lâm Khắc côn thịt thượng tơ máu, chứng minh mỹ thiếu nữ thuần khiết máu xử nữ. Chặt chẽ chất thịt bản năng vậy hút bao lấy Lâm Khắc côn thịt, mật thịt rung động chật chội ở thân gậy, dâm thủy không chịu khống chế theo chỗ tử cung tưới xuống, cùng chiến trường nguyên so sánh với, mộng mộng mẫn cảm nhiều lắm. “Mộng mộng, tiểu huyệt của ngươi , nước thật nhiều…” Lâm Khắc đình chỉ hô hấp, một chút dùng côn thịt hướng mộng mộng thân thể chỗ sâu đẩy mạnh, hồng nhạt tóc ngắn mỹ thiếu nữ chỉ là vi hơi ngước đầu, từng ngụm từng ngụm thở gấp, hai chân chia tay đến cực hạn, mặc cho Lâm Khắc không ngừng cắm vào. Tay nhỏ đem ở đùi, mộng mộng híp lấy mắt to, tuyết má đỏ bừng nhìn Lâm Khắc liên tục vận động, phấn nộn đầu lưỡi hơi hơi phun ra, một bộ không thắng thảo phạt biểu cảm. Nhìn mộng mộng bức này bộ dạng, Lâm Khắc đột nhiên nhất cúi người, đem côn thịt một đoạn cuối cùng đưa vào mộng mộng âm đạo nội về sau, cắn một cái mộng mộng phun đi ra đầu lưỡi mút lấy, làm mỹ thiếu nữ vốn là tiếng thở gấp cũng biến thành ô ô kêu rên rên rỉ. Trong phòng đã tràn đầy hai người chỗ giao hợp phát ra tính khí ma sát tiếng cùng quấy dâm thủy chi chi âm thanh, Lâm Khắc tận tình thưởng thức mỹ thiếu nữ lần đầu mềm mại, chính là mộng mộng một bên nhăn hẹp dài lông mày chịu đựng hạ thân nóng bỏng đau cảm giác, một mặt đầu lưỡi còn bị Lâm Khắc cắn tại miệng bên trong hôn nồng nhiệt , liên quan hô hấp đều có một chút không khoái. Mật thịt liên tục bị côn thịt cắm vào mang ra khỏi, hồng phấn chất thịt bị lôi kéo tội nghiệp lật tại bên ngoài, lại một lần nữa thứ bị dẫn vào, miệng nhỏ cuối cùng bị Lâm Khắc buông lỏng ra, kia há to mồm lại không chịu cô đơn tại mộng mộng phồng lên bộ ngực thăm dò lên. Tuy rằng không bằng chiến trường nguyên nhỏ đại, bất quá mộng mộng bộ ngực cũng không coi là nhỏ, dùng mặt tại mộng mộng giữa cặp vú cà cà, một cỗ mỹ thiếu nữ thân thể chỉ có thơm tho mềm mại khí tức xông vào Lâm Khắc lỗ mũi nội. “Ân… Mộng mộng… Trên người ngươi thơm quá…” Mộng mộng nghe được Lâm Khắc khích lệ, chính là mặt phấn đỏ bừng mỉm cười một chút xem như đáp lại, hiện tại mật huyệt chỗ truyền đến lửa nóng cảm giác càng ngày càng trở nên thư thái, mộng mộng bắt đầu không ngừng xoay eo phối hợp khởi Lâm Khắc động tác, điều này làm cho nàng cũng không hạ đi quản Lâm Khắc câu nói kia. Côn thịt đã sớm chống đỡ miệng tử cung bắt đầu không ngừng đẩy sâu , mộng mộng eo nhỏ vặn vẹo làm chất thịt bao bọc càng trở lên chặt chẽ phảng phất muốn đem côn thịt tinh dịch sinh sôi theo nòng súng xoắn đi ra giống nhau. “Nha… Mộng mộng… Ngươi kẹp chặt thật chặc… Ta… Muốn đi ra…” “Chủ… Chủ nhân… Mau tới đi… Thật tốt … Bắn vào… Mộng mộng bên trong…” Mộng mộng hai chân đã chặt chẽ phàn ở Lâm Khắc vùng eo, hai cái tay trắng cũng buộc lại cổ của hắn, eo nhỏ xoay được càng ngày càng lợi hại, Lâm Khắc cùng mộng mộng đều tiến vào cuối cùng điên cuồng giai đoạn. Gắt gao quất vài cái, Lâm Khắc côn thịt chặt chẽ chống đỡ miệng tử cung, vài chục lần nhiều lần lặp đi lặp lại quất cắm, xì một tiếng từng cổ nóng rực tinh dịch liền thẳng tắp bắn vào mỹ thiếu nữ tử cung nội. “Ân… Mộng mộng… Ngươi… Đẹp quá… Ta… Đến đây… Đến đây…” “A… A… Chủ nhân… … Nóng quá… Nóng quá…” Hai người cuối cùng điên cuồng thở dài cuối cùng vì lần này tình yêu giao hợp vẽ lên dấu chấm tròn, mộng mộng cả người xụi lơ tại Lâm Khắc trong lòng, hai người ôm nhau , riêng phần mình thưởng thức vừa rồi cao siêu khoái cảm sau dư vị, không khí phòng học cũng theo vừa rồi dâm thanh lãng ngữ trung giải thả ra, một lần nữa bị yên tĩnh nhét đầy…

điều giáo chó mẹ